Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2814 lượt.

̃ng chỉ có thể cậy mạnh trong chuyện phòng the mà thôi, còn những chuyện khác thì anh cũng không uy phong như vậy. Ngay cả chìa khóa căn phòng kia Cố Hạ cũng không đưa cho anh, có đôi khi rời khỏi công ty sớm, lái xe qua đón cô tan việc, Cố Hạ còn mang dáng vẻ không kiên nhẫn.
Lúc sắp sửa tan ca thì tổng giám đốc lại có việc giao cho cô, Cố Hạ bị gọi vào văn phòng, đến khi làm xong tất cả thì đã qua giờ tan ca nửa tiếng, thu dọn mấy thứ lấy điện thoại trong túi ra xem thì có hai cuộc gọi nhỡ đến từ Triển Thiểu Huy nên vội vàng chạy xuống. Cố Hạ cầm túi xách ra ngoài, mới ra khỏi văn phòng đã nhìn thấy anh đang ngồi trong đại sảnh tầng lầu này, đang ngồi trên ghế salon xem tạp chí rất thoải mái, từ xa nhìn tới trông cũng khá đẹp mắt. Dường như anh phát giác cô đang nhìn anh, ngẩng đầu lên, khóe miệng nhếch lên cười với cô, đứng lên đặt tạp chí lên kệ, đi về phía cô, “Đi thôi, về nhà.”
Lúc nói vẻ mặt anh rất hiền hòa, khuôn mặt rõ ràng cũng thêm vẻ sinh động, chỉ cần liếc mắt nhìn thì tim đập âm thầm đập, Cố Hạ nở nụ cười, khoác lấy tay anh, “Chờ lâu không?”
Triển Thiểu Huy chớp chớp hàng mi, “Nửa tiếng, có khi đã mất mấy trăm vạn cũng nên, thời gian của anh rất quý.”
Cố Hạ sẵng giọng: “Vậy sao anh không đi kiếm tiền của anh đi? Em cũng có bắt anh tới đón đâu.”
“Nhưng anh cảm thấy em càng quý hơn.” Triển Thiểu Huy tiến sát vào cô ghé vào tai cô nói nhỏ.
Bờ môi của Cố Hạ không kìm được cong lên, vừa đi được vài bước thì dừng lại, “Ai cha, quên mất không cầm đồ về rồi, hai hôm trước đặt mua trên mạng hôm nay đã đưa tới, vẫn còn để trong ngăn kéo.” Cô nói xong thì xoay người đi, “Em đi lấy về đã.”
Cô hấp tấp chạy đi, Triển Thiểu Huy nhìn theo bóng lưng của cô cười nhàn nhạt, anh luôn nhớ sự nhiệt tình tràn ngập của cô, kết quả chỉ có thể gom góp hình ảnh của cô trong trí nhớ, bây giờ, rốt cuộc cô cũng đã trở về bên anh. Tuy vậy có đôi khi lại rất bướng bỉnh, muốn anh trả giá thật nhiều mà kiên nhẫn dỗ dành cô.
Lúc Cố Hạ đi ra thì bên ngoài không chỉ có một mình Triển Thiểu Huy, bên cạnh còn có hai người đàn ông đang tủm tỉm cười nói gì đó, một người là ông chủ công ty, người khác là tổng giám sát, Cố Hạ đang do dự có nên qua đó không thì Triển Thiểu Huy đã nhìn thấy cô, đi tới kéo tay cô qua, “Lấy được thứ đó chưa.”
Cố Hạ cầm trên tay một hộp giấy nho nhỏ, nhẹ gật đầu. Anh kéo cô qua, cười nói với sếp cô, “Tôi chi tới đón bạn gái, không có chuyện gì đâu.”
“Chủ tịch Triển thật là biết cách chăm sóc.” Mặt ông chủ cô cười lộ cả nếp nhăn ra.
“Chúng tôi còn có việc phải đi trước đây.” Triển Thiểu Huy nắm lấy tay Cố Hạ, không ngại chút nào, sau khi cười nhàn nhạt thì kéo Cố Hạ vào trong thang máy, đến khi thang máy đóng cửa, Cố Hạ mới oán giận nói: “Trước kia không phải anh nói đứng chờ dưới lầu hay sao? Sao hôm nay lại lên đây, bị người khác bắt gặp thì không hay lắm, sẽ ảnh hưởng đến công việc của em.”
“Có gì mà không hay? Quan hệ của chúng ta rất đứng đắn, không sợ người khác nói gì cả.” Trên mặt Triển Thiểu Huy còn mang theo một vẻ đắc ý, “Anh muốn nói cho tất cả mọi người biết em là bạn gái của anh để cho các đồng nghiệp của em biết em là hoa đã có chủ.”
Cố Hạ buồn cười nhìn anh, “Anh không sợ người nhà anh biết sao?”
Triển Thiểu Huy lạnh lùng nói: “Anh còn sợ em đổi ý hơn.”
Buổi tối không về nhà mua thức ăn nấu cơm, Cố Hạ ngại phiền toái nên ăn ở bên ngoài, trong nhà hàng Triển Thiểu Huy hỏi: “Em có mang thẻ trên người không?”
“Làm gì?” Cố Hạ khó hiểu nhìn anh, lại nhìn sang bữa cơm phong phú trên bàn, hỏi nhỏ: “Không phải anh quên mang theo tiền, muốn em trả tiền bữa cơm này chứ?”
“Tiền cơm đương nhiên là có, cơm nước xong xuôi anh muốn đi mua quần áo, chúng ta mua vài bộ đi. Anh mua cho em, em mua cho anh, em trả tiền cho anh.”
Cố Hạ vùi đầu vào ăn cơm, “Em không muốn mua cho anh, tự chúng ta mua rồi trả tiền.”
“Không được, đã rất lâu rồi em không tặng gì cho anh, lát nữa em sẽ quẹt thẻ, anh muốn mặc quần áo em mua.”
Sau khi ăn cơm xong anh kéo Cố Hạ đến trung tâm mua sắm thật, bản thân Cố Hạ không có hứng thú mua sắm, chỉ muốn về nhà ngủ sớm một chút nhưng mà Triển Thiểu Huy lại nói mình có quá ít quần áo nên cô đi dạo với anh ở khu quần áo nam trước. Cố Hạ không biết đàn ông cũng có hứng thú mua sắm như vậy, chạy đến nhãn hiệu thời trang quốc tế lớn, Triển Thiểu Huy tùy tiện chọn lấy hai bộ thử mặc vào người, trở ra hào


Insane