Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2813 lượt.
hứng bừng bừng hỏi Cố Hạ thế nào. Vóc người đẹp, ngoại hình lại anh tuấn nên không kén quần áo, Cố Hạ khen anh vài câu, ánh mắt Triển Thiểu Huy tràn ngập vui vẻ, chỉ tay với nhân viên bán hàng lấy mấy bộ quần áo đó, “Bộ này, bộ này, còn có bộ kia, gói lại hết.”
Nhân viên bán hàng nhiệt tình cười, động tác nhanh nhẹn gói lại cho anh, đưa hóa đơn, “Xin hỏi ngài muốn quẹt thẻ hay trả tiền mặt?”
“Đương nhiên là quẹt thẻ.” Triển Thiểu Huy ném ánh mắt tới cho Cố Hạ, khóe miệng còn mang theo một nụ cười, “Lấy thẻ ra trả tiền.”
Cố Hạ không tình nguyện chút nào lấy thẻ trong ví ra, chậm rì rì đưa cho nhân viên bán hàng, sau đó miệng há thành hình chữ O, kêu lên, “Mắc vậy à?”
Chọn đại vài bộ quần áo mà đã mất gần nửa năm tiền lương của Cố Hạ rồi, Cố Hạ cấp tốc giựt thẻ của mình lại, cười ha ha nói: “Hay là quẹt thẻ của anh đi.”
Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh cô, đảo một vòng cao thấp quanh mặt cô, “Đã bảo là em mua cho anh mà.”
Cố Hạ bĩu môi, “Em chưa nói mà, là anh nói chứ bộ.”
Triển Thiểu Huy trừng mắt nhìn cô, vươn tay tiếp tục lấy tấm thẻ của cô, thản nhiên đưa cho nhân viên bán hàng, “Quẹt đi.”
Nụ cười trên mặt nhân viên bán hàng vẫn tươi rói, làm công việc này đã lâu, trường hợp nào cũng gặp qua rồi, cũng có những phú bà bao nuôi tiểu bạch kiểm (trai bao á), nhưng nhìn quan hệ của hai người thì không giống vậy. Chẳng qua đây cũng không phải việc họ cần quan tâm, quan trọng nhất là có người thanh toán, nhân bán hàng mỉm cười chân thành nhận tấm thẻ, “Xin ngài chờ một lát.”
Cố Hạ ngồi trên ghế salon, mặt mũi tràn ngập vẻ oán giận, không tình nguyện nhấn mật mã, sau đó nghe thấy nhân viên bán hàng lễ phép hồi đáp, “Trong tài khoản không đủ tiền.”
“Vậy sao?” Đột nhiên Cố Hạ ngẩng đầu lên, mới vừa trích một phần tiền lương trong thẻ gửi về nhà, bây giờ hình như còn thiếu mấy ngàn mới đủ thanh toán, nghiêng đầu sang nhìn Triển Thiểu Huy buồn cười nói: “Hình như thiếu một chút, chỉ mua một bộ thôi vậy, em thấy quần áo của anh cũng nhiều quá rồi.”
Triển Thiểu Huy vẫn thản nhiên như không lấy ví tiền của cô từ trong túi xách, lục lọi tìm kiếm trong đó, “Vậy quẹt thẻ tín dụng.”
Cố Hạ phát điên lên, “Không có ai như anh cả, quẹt hết rồi sau này ăn cái gì?”
“Em có thể lấy của anh.” Triển Thiểu Huy nở nụ cười giả tạo.
“Không mua, được không?” Cố Hạ buồn cười nói.
“Không được.” Triển Thiểu Huy bước lên hai bước, vuốt vuốt tóc cô, “Anh sẽ trả cho em.”
“Trả trước rồi hãy nói.” Cố Hạ biết anh đang lừa gạt mình, hại cô thật sự không có tiền ăn cơm mỗi ngày phải ăn nhờ của anh, dù sao Triển Thiểu Huy cũng ngày càng vô sỉ.
“Được rồi.” Triển Thiểu Huy cũng không ngại phiền lấy điện thoại di động ra, lên mạng chuyển vào tài khoản của cô một số tiền không lớn lắm, chỉ thuần túy cho cô tiền tiêu vặt, Cố Hạ đứng bên cạnh nhìn anh thao tác, lầm bầm oán giận: “Anh có thẻ trực tiếp trả tiền không được sao? Phiền toái như vậy làm gì chứ.”
Chuyển tiền xong Triển Thiểu Huy ôm chầm lấy cô, đôi mắt sắc bén lại dịu dàng nói không nên lời, “Anh muốn em mua, quẹt thẻ của em mới xem như là em mua cho anh.”
Trước kia Cố Hạ cũng mua quần áo cho anh, về sau lại bị anh vứt hết, những kiểu quần áo kia hiện ra trước mắt, rõ ràng không khác nhau là mấy nhưng lại không phải loại càm giác này, loại hương vị này. Lấy quần áo xong, Triển Thiểu Huy mang theo túi lớn túi nhỏ ra khỏi cửa hàng, mặt tràn ngập vui vẻ, lại kéo cô vào một cửa hàng khác, “Mua thêm vài bộ đi, sau này rảnh lại đi mua cho anh thêm vài bộ nữa.”
Cố Hạ bĩu môi, thật sự chưa từng gặp người nào thích được tặng đồ như anh.
Đàn anh
Gặp lại Quý Phi Dương lần nữa chính là ở sân golf hoa cả xanh tươi, cuối tuần Triển Thiếu Huy muốn đi đánh golf với mấy anh em, Trần Mộ nhất định phải kéo Cố Hạ ra chơi thử, Cố Hạ thử đánh vài phát nhưng thật sự không có hứng thú nên ngồi xa xa nhìn bọn họ chơi, kết quả được gặp Quý Phi Dương.
Quý Phi Dương mặt một bộ đồ thể thao màu trắng nhẹ nhàng thoải mái, trông có vẻ ngày càng đẹp trai, anh nhìn thấy Cố Hạ thì rất ngạc nhiên, trong vài giây, vẻ kinh ngạc trong ánh mắt biến thành một sự ngạc nhiên vui sướng, anh chào hỏi với người bên cạnh, đi về phía cô, cười cười, “Cố Hạ, đã lâu không gặp.”
Cơn gió cuối xuân ấm áp thổi qua, mang theo hương vị của cỏ xanh và ánh nắng, dịu dàng