XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2818 lượt.

“Chờ anh một lúc, chỉ vài phút thôi.”
Nói xong hấp tấp chạy ra ngoài, giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, Cố Hạ không biết anh đi đâu, đột nhiên chạy mất làm cho cô không biết phải làm sao. Bên ngoài mặt trời chiếu sáng rực rỡ, cô đi về phía phòng tắm, tắm rửa gội đầu.
Lúc Triển Thiểu Huy trở lại thì Cố Hạ đang ở trong nhà tắm, anh gõ cửa, sau đó đứng dựa vào cửa, vài phút sau thì Cố Hạ mặc áo tắm cầm khăn lau tóc chậm rãi bước ra, Triển Thiểu Huy hết sức ân cần cầm lấy khăn lau tóc, “Anh lau cho em.”
Cố Hạ ngồi vào ghế, anh giúp cô lau tóc một lúc rồi tùy tiện quăng khăn lau sang một bên, từ lấy túi áo lấy ra một chiếc hộp, mở nắp hộp, bên trong là một chiếc nhẫn tinh xảo, cầm lấy ngón tay của cô đeo nhẫn vào ngón giữa cho cô.
Trên mặt Triển Thiểu Huy không có biểu lộ đặc biệt gì, chỉ là ánh mắt sắc bén mang theo một vẻ căng thẳng, anh đeo nhẫn vào tay cho cô xong, rất thuần thục đặt tay cô xuống, giọng nói có hơi mất tự nhiên, “Mang vào, không cho phép tháo ra.”
Cố Hạ ngẩng đầu nhìn nhìn anh, sắc mặt mờ mịt, giơ tay hỏi, “Cái này là thế nào?”
“Đây chính là lời hứa của anh đối với em.” Khóe miệng Triển Thiểu Huy ẩn hiện một nụ cười, cầm lấy của cô hôn lên đấy, giọng nói rất kiên định, “Kết hôn, cũng chỉ với một mình em.”
Cố Hạ thu tay lại nhìn nhì, thiết kế đơn giản thanh nhã, chính giữa là viên kim cương không lớn cũng không nhỏ, từng góc cắt chiếu sáng rực rỡ, vừa đơn giản vừa xinh đẹp, cô hỏi: “Vừa rồi anh đi lấy cái này sao? Lấy ở đâu vậy?”
“Ở trên xe của anh.” Triển Thiểu Huy trả lời cô.
“Là chiếc nhẫn đính hôn lần trước của anh à?” Cố Hạ có chút hoài nghi.
Ánh mắt Triển Thiểu Huy lộ ra vẻ ăn thịt người, “Anh mới mua vài ngày trước. Cố Hạ, em không thể ăn nói dễ nghe một chút à? Sao một chút phong tình em cũng không hiểu vậy hả?”
“À” Cố Hạ không kịp phản ứng, đã ba năm hai người không ở cùng nhau, tối hôm qua sau khi liều chết triền miên, hôm nay anh lại đưa nhẫn cho cô, tất cả đến hơi vội vàng nên cô chưa chuẩn bị kịp, nhưng dường như lại có vẻ rất hợp tình hợp lý.
“Đã đeo vào rồi thì sẽ trở thành người của anh, từ nay về sau không được chạy lung tung khắp nơi nữa.” Triển Thiểu Huy rất hào hứng, ánh mắt tràn ngập vui sướng.
Cố Hạ nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay giữa của mình, trừng mắt nhìn, “Hình như em vẫn chưa đồng ý.”
“Cố Hạ, có phải em muốn chết không?” Triển Thiểu Huy nghiến răng nghiến lợi, giọng điệu lại mềm nhũn, ôm lấy cô từ phía sau, “Chuyện trước kia là tại anh không tốt, Hạ Hạ, anh muốn sinh con với em, những điều anh nói đều là sự thật, hãy cho anh thêm một chút thời gian nữa, chờ anh thu phục được ba anh thì chúng ta sẽ kết hôn, cả đời này anh chỉ yêu thương em.”
“Có phải dạo này anh muốn có con nên mới tìm em không?” Cố Hạ cảm thấy hẳn là phải hỏi cho rõ.
“Suốt ngày nghĩ ngợi lung tung.” Triển Thiểu Huy khẽ cắn vào vai cô, Cố Hạ than khẽ một tiếng, cô gái tên Cố Hạ này thật là không biết thế nào là lãng mạn, luôn thường xuyên khi anh vất vả lắm mới biểu hiện được thành ý của mình thì cô lại phá loạn cả lên, Triển Thiểu Huy sợ cô lại tiếp tục nói lung tung nên nhanh chóng ôm lấy cô, ném cả người lên giường, quyết định tiếp tục lăn qua lộn lại với cô, đỡ phải bị cô gái này làm cho mất hứng.
Cố Hạ giãy giụa, “Giữa trưa rồi không muốn đâu, tối hôm qua đã đủ rồi.”
“Không đủ.” Triển Thiểu Huy thuận lợi đè cô xuống giường, kéo quần áo của cô ra, “Anh đã đợi ba năm rồi, có thế nào cũng không đủ.”
Thắt lưng lỏng lẻo bị Triển Thiểu Huy tháo bỏ một cách đơn giản, hai bầu ngực của Cố Hạ lộ ra ngoài, Triển Thiểu Huy lập tức cúi xuống ngậm lấy một bên ngực, một bên khác bị bàn tay của anh bao phủ lấy, rất có kĩ thuật nhẹ nhàng vuốt ve. Cả người Cố Hạ bị cơ thể cường tráng của anh ngăn chặn, vuốt ve tấm lưng của anh.
Triển Thiểu Huy ôm chặt lấy cô, tâm trạng kích động khiến lồng ngực nóng như lửa, sau khi tàn sát bừa bãi trước ngực cô xong lại tấn công lên môi và mặt, thẳng đến khi hút môi của cô thành một màu đỏ kiều diễm mới ghé vào bên tai cô thổi nhiệt, “Hạ Hạ, anh thật sự muốn ăn sạch em, đỡ phải thấy em đáng ghét như vậy.”
Nói xong thì tách hai chân cô ra, bò xuống dưới, vùi đầu vào giữa hai chân của cô, đầu lưỡi linh hoạt trêu đùa, toàn thân Cố Hạ như có một dòng điện chạy qua, không ngừng rung động đong đưa, chỉ có thể phối hợp cùng anh đốt lên ngọn lửa dục vọng, lúc anh tiến vào