Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342976

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2976 lượt.

ố Hạ nhịn không được thốt lên: “Thật đẹp!”
Triển Thiểu Huy khẽ xì một tiếng, “Cái này có gì mà đặc biệt, chẳng qua cũng chỉ là một rừng cây mà thôi.”
“Thật là không biết thưởng thức!” Cố Hạ không thèm để ý đến con người không có tình thú này, đi vài bước về phía trước, lấy điện thoại di động ra chụp hình, rừng cây quá lớn, phạm vi bao quát của điện thoại có hạn, chụp ra chỉ được một mảng lá cây hỗn loạn, không thể nhìn ra phong thái của rừng cây bạch quả, Cố Hạ không hài lòng lắm, quay đầu lại thì trông thấy Triển Thiểu Huy mặc một chiếc áo khoác tối màu đứng dưới gốc cây bạch quả, cằm khẽ nhếch lên, ánh nắng xuyên qua khe hở rơi trên mặt anh, khuôn mặt phản chiếu ánh nắng, ma xui quỷ khiến Cố Hạ lại giơ ống kính về phía anh, nhấn xuống nút chụp ảnh.
Chụp ra ảnh cũng không tệ, Cố Hạ nhịn không được mỉm cười, cảm thấy vẫn chưa đã nghiền nên lại thay đổi góc độ, bị Triển Thiểu Huy phát hiện ra, “Cô thuộc đội chó săn hả?”
Cố Hạ cười đến nỗi chân mày cong cong, cầm điện thoại chạy chầm chậm đến trước mặt anh, “Triển thiếu, chụp ra cũng rất đẹp nha, anh xem anh đẹp trai biết bao!”
Cô đưa ảnh chụp cho anh xem, vui vẻ đứng bên cạnh giải thích: “Anh xem tấm này đi, cũng không tồi nhỉ! Còn đẹp trai hơn cả ngôi sao điện ảnh ấy chứ!”
Triển Thiểu Huy lướt mắt qua màn hình điện thoại, nhìn thấy đôi mắt trong trẻo của Cố Hạ, lông mi thật dài khẽ nhúc nhích, trên mặt mang theo vẻ say mê, nhìn vào làm cho người ta vui vẻ, ánh mắt Triển Thiểu Huy cũng không tự giác mà nhiễm vẻ vui vẻ đó. Cố Hạ vốn nghĩ nếu anh có ý kiến thì sẽ xóa đi, thấy sắc mặt anh không tệ lắm nên một tấc lại muốn tiến lên một thước nói: “Tôi chụp một tấm nữa.”
Cô vừa nói vừa nâng điện thoại lên, nhảy một bước sang bên kia, tìm góc độ phù hợp, “Triển thiếu, nhìn bên này đi.”
Trên mặt Triển Thiểu Huy không có biểu lộ gì, vừa vặn Cố Hạ chụp được hơn một nửa sườn mặt, những sợi tóc đen nhánh rơi xuống, ánh mắt lạnh lùng, khóe môi khẽ nhếch lên, so với những ngôi sao điện ảnh đã được photoshop lại càng nam tính hơn, Cố Hạ hết sức hài lòng, đứng bên cạnh anh đắc ý nói: “Anh xem, tấm này vừa đẹp trai vừa cool, nếu anh không ngại thì tôi sẽ lấy ra làm màn hình nền.”
Đôi mắt Cố Hạ cười thành hình trăng lưỡi liềm, Triển Thiểu Huy không nói gì, khóe miệng khẽ cong lên tạo thành một nụ cười yếu ớt, ánh mắt dời khỏi tấm ảnh, vươn tay lấy xuống chiếc lá trên đầu vai cô, động tác vô cùng nhẹ nhàng, rồi sau đó nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”
“Được.” Cố Hạ lưu ảnh chụp lại, thuận miệng hỏi: “Triển thiếu, anh không ngại tôi lưu lại số di động của anh chứ?”
Triển Thiểu Huy đọc số điện thoại, Cố Hạ vội vàng lưu lại, sau đó chạy chầm chậm đuổi theo bước chân của anh, đi vào trong trấn. Trấn trên có không ít quán cơm quê cha đất tổ, các cô các dì đứng ngay trước cửa hò hét tiếp đón di khách vào ăn cơm, một chuỗi dài tên các món ăn rất có thứ tự, nghe như một bài hát, Cố Hạ nhịn không được cười nhẹ.
Ngày thu ánh nắng tươi sáng lại không làm người ta khó chịu, bầu trời chiếu xuống ánh sáng nhu hòa, tâm tình Triển Thiểu Huy cũng không tệ, nhìn thấy khuôn mặt kỳ vọng của cô, chậm rãi nói: “Cô muốn ăn ở quán nào?”
“Không trở về bãi tắm ăn cơm sao?” Cố Hạ ngửa đầu nhìn anh.
Triển Thiểu Huy nhướng mày, “Thử ăn bên ngoài cũng không tồi.”
Nghe vậy Cố Hạ mừng rỡ, nhìn nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt rơi vào một quán ăn trang trí cũng không tệ, “Không thì ăn ở đó đi?”
Theo hướng tay cô chỉ, mặt Triển Thiểu Huy hơi run rẩy, muốn cười nhưng lại nhịn xuống, tấm bảng quảng cáo hình mỏ nhọn răng nanh của lợn rừng, trên đó viết vài chữ thật to bắt mắt – Ăn hết toàn bộ thịt lợn rừng.






Bị đuổi
Đến bên bàn ăn ngồi vào chỗ của mình, lúc Triển Thiểu Huy lật xem thực đơn, ánh mắt chứa đầuy vẻ ranh mãnh vui vẻ, “Có phải hôm trước cô bị lợn rừng đuổi nên bây giờ muốn ăn thịt nó không?”
Hôm trước Cố Hạ bị đuổi đến chật vật, cuối cùng phải tá túc trên núi một đêm, làm ngày hôm qua bị sốt cao, mấy bọn lợn rừng kia cũng không thể thoát khỏi trách nhiệm, cô phồng má nói: “Đúng vậy.”
“Vậy mang tất cả các món lợn rừng lên đây.” Triển Thiểu Huy ngoắc tay nói với người bán.
Tất cả các món lợn rừng bị Cố Hạ ngăn lại, đi chơi quan trọng nhất là thưởng thức, gà rừng thỏ hoang cũng muốn ăn, phối hợp nhiều loại mùi vị cũng rất n