Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2980 lượt.
̣c hơi mạnh một chút.
Ngày mai còn phải đi làm, đến giữa trưa cô rời khỏi phòng, chuẩn bị ra ngoài đón xe đi ngắm rừng cây bạch quả trong trấn, một mình đi dạo khắp nơi có hơi nhàm chán, nhưng mà không tìm được người thích hợp – gọi Quý Phi Dương à, ngày hôm qua nói sẽ không chủ động bám theo, hôm nay lại gọi anh ra ngoài chơi sẽ không tránh khỏi bị người ta ta nói mình là âm hồn không tan; những người khác thì không quen, càng không thể gọi ông chỉ của mình ra ngoài chơi.
Lúc Cố Hạ đi về phía cửa chính của bãi tấm thì gặp Trâu Nhuận Thành, đi đến chào hỏi: “Tổng giám đốc Trâu…”
Cô muốn hỏi anh ta xem hôm nay có chuyện gì dặn dò không, nếu không thì mình sẽ tự ra ngoài chơi, không ngờ Trâu Nhuận Thành ngay cả liếc nhìn cô cũng không, làm bộ như không phát hiện ra vẫn nói chuyện với người bên cạnh, lạnh nhạt ném câu nói “tổng giác đốc Trâu” của Cố Hạ sang một bên.
Cố Hạ nhún vai, vừa rồi nhìn thoáng qua hình như cằm dưới của anh ta bị bầm tím một cục nhỏ, chắc anh ta đang có chuyện cần làm nên cũng không nói gì nữa. Cô đi không xa thì có một người đàn ông từ phía sau chạy tới hỏi: “Cô Cố, cô muốn đi ra ngoài sao?”
Cố Hạ nhận ra ngay đây là người đi bên cạnh Trâu Nhuận Thành, không biết là vệ sĩ hay trợ lý của anh ta, cô cười nói: “Đều đã đến Lạc Vân Sơn này, nếu không có việc gì làm thì cô cứ ra ngoài dạo.”
“Tổng giám đốc Trâu bảo ngày mai còn phải đi làm, bọn họ còn có việc phải làm nên hôm nay không thể đưa cô đi, chiều nay cô tự mình đón xe trở về đúng giờ.” Người đàn ông kia dặn dò: “Chuyến xe trễ nhất ở đây lên thành phố C là 6h, chúc cô vui vẻ, chú ý an toàn.”
Người đàn ông nói xong những lời này thì xoay người rời đi, đuổi theo sếp của mình ở đằng xa. Bây giờ thật sự Trâu Nhuận Thành vẫn chưa muốn nhìn thấy Cố Hạ, tối hôm qua đại ca ra tay với anh ta, ngay cả Tam ca Tứ ca cũng trách mắng anh ta, gặp phải cô gái này thật sự là suy bại mà.
Cố Hạ mang theo túi xách ra khỏi cửa chính, bãi tắm này chiếm diện tích rất lớn, phục vụ chu đáo, bên trong đều đầy đủ phương tiện, đi một đoạn rất xa cửa ra vào vẫn không có taxi, cũng không có quán hàng bán linh tinh, Cố Hạ phải đi bộ về phía trước. Đi được 10 phút đồng hồ thì đằng sau có một chiếc xe việt dã lướt sát qua bên người, thắng gấp lại, Cố Hạ sững sờ, nhìn chằm chằm vào chiếc xe màu đen.
Cửa sổ xe hàng ghế trước hạ xuống, người ngồi trên vị trí lái là Triển Thiểu Huy, giọng nói có chút không kiên nhẫn: “Một mình cô đi lung tung đâu vậy hả? Tôi mang cô đến đây, đến khi cô bị mất tích, chẳng phải cảnh sát sẽ tím đến tôi sao?”
“Tôi muốn ra ngoài dạo chơi, mùa này đúng lúc rừng cây bạch quả ra trái. Các anh đều bận việc, không muốn phiền nhiễu đến các anh.” Cố Hạ giải thích, lại thấp giọng lầm bầm, “Giữa ban ngày làm sao mất tích được?”
Triển Thiểu Huy lặng yên một lúc, mở miệng nói hai chữ đơn giản, “Lên xe.”
Cô gái này nha, lúc này Triển Thiểu Huy cảm thấy cô rất không vừa mắt, nhưng mà nghe thấy cô đi ra ngoài một mình thì lại cảm thấy không an tâm. Cố Hạ không phải là người biết tính toán, có chuyện gì đều phơi bày ra ngoài mặt, bác sĩ nói cô uống say bị sốt cô cũng tin, không hề cảm thấy bất thường, sáng nay Triển Thiểu Huy nghe thấy Trịnh Giang Hà báo cáo lại thậm chí còn muốn cười lạnh một tiếng. Lúc này anh cũng cảm thấy có chút bực bội, ra ngoài đi dạo một vòng cũng tốt.
Xe hơi chạy vào trong trấn, đường núi không rộng nhưng rất sạch sẽ, phần lớn là những ngôi nhà nhỏ ba tầng, quán cơm, khách sạn, tiệm tạp hóa nhỏ san sát nhau hai bên đường, quán ăn sáng truyền ra mùi thơm ngọt ngào, hôm nay là cuối tuần, tốp năm tốp ba người cùng nhau đến, mỗi quán đều không ít người. Hai người xuống xe, theo con đường núi đi về phía rừng cây bạch quả phía trấn đông, Cố Hạ vốn muốn đi vào các cửa hàng gần đấy xem qua một cái, nhưng bất đắc dĩ ông chủ lại ở bên cạnh nên chỉ có thể quy củ đi theo Triển Thiểu Huy, ánh mắt lưu luyến nhìn những cửa hàng phái trước.
Triển Thiểu Huy cũng không phải không hiểu ý cô, nhưng mà vẫn giả vờ như không thấy, chắp tay đi về phía trước. Trấn đông có chừng trăm cây bạch quả già, là những cây cổ thụ trăm năm, thân cây cứng cáp lâu năm, mặt đất cũng phủ một tầng những phiến lá hình quạt, liếc nhìn qua, trước mắt như một tấm áo giáp vàng kim. Gió thổi nhẹ qua, từng phiến lá tung bay như những con bướm, dưới ánh mặt trời chiếu rọi sáng lạn chói mắt, C