Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342977

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2977 lượt.

gon.
Thần sắc của Triển Thiểu Huy làm cho người ta nhìn không thấu, ánh mắt tĩnh lặng, sau nửa ngày, buồn bã nói: “Bây giờ cảm thấy Quý Phi Dương không đáng sao?”
“Không phải tôi muốn cố ý thua tiền để cho anh ấy thắng!” Cố Hạ thề son sắt, “Tôi cũng không muốn thua nhiều tiền của anh như vậy, tôi đánh mạt trượt không giỏi, lại không nhớ được bài, về sau cách đánh của các anh giống như cái bẫy, bọn họ đều rất kiêu ngạo nên mới thua nhiều ván như vậy.”
Triển Thiểu Huy giật mình, vừa rồi anh nghĩ lệch lạc mất rồi, cho rằng Cố Hạ nói chuyện ở trên giường tối qua, thì ra cô gái này đang nói đến chuyện đánh bài chiều qua, ổn định thần sắc lại, giọng điệu có hơi mất tự nhiên, “Việc nhỏ thôi.”
Cố Hạ cảm thấy băn khoăn, chiều hôm qua chỉ sợ đã thua của anh hơn ngàn vạn, cả đời cũng không thể trả nổi, “Tôi thật sự không cố ý, cũng không phải vì đánh cùng bàn với Quý sư huynh tôi mới đánh như vậy.”
“Tôi biết rồi.” Triển Thiểu Huy khôi phục lại giọng điệu bình thường, “Ngày hôm qua tôi vẫn luôn ngồi cạnh nhìn cô đánh, cô muốn nhường cho Quý Phi Dương một là cô không có khả năng, hai là cô không có gan đó, bọn họ đều là người thường xuyên đánh bài, cô lại đánh lần đầu tiên, trình độ có hạn, hơn nữa đầu óc cũng không qua linh hoạt, thua nhiều là rất bình thường.”
“Thật xin lỗi, tôi không thích hợp để đánh bài.” Cố Hạ cảm thấy mình phạm phải sai lầm lớn, về sau cô mới biết được tiền đặt cược của bọn họ lớn như vậy.
“Đừng để trong lòng, thắng thua là rất bình thường, chúng tôi thường xuyên đánh bài, lần sau thắng lại là được.” Triển Thiểu Huy rộng lượng nói, “Tôi vốn nghĩ là nếu cô thắng thì giữ lại ít tiền cho mình cũng tốt, nhưng chính mình lại không có vận may cũng không trách ai được.”
Nghe vậy thì Cố Hạ càng cảm thấy tội lỗi, đầu hơi rũ xuống, “Anh cứ trừ lương tôi đi.”
“Có vậy đã trừ lương!” Triển Thiểu Huy nở nụ cười, “Đã cảm thấy áy náy thì lần sau cô phải không chịu thua là được.”
Lần sau? Đời này Cố Hạ không còn dám chơi mạt chược nữa. Triển Thiểu Huy nhìn thấy cô ủ rũ thì nhịn không được cười cười, vươn tay xoa xoa đầu cô, “Đã nói không cần để ý gì cả, tôi cũng thường xuyên thắng cả mấy trăm một ngàn vạn, đối với chúng tôi thì đó rất bình thường.”
Cố Hạ bị động tác bất ngờ của anh làm cho ngẩn ngơ, chỉ thấy anh thật sự không thèm để ý, nhìn anh một hồi rồi thu ánh mắt lại. Vừa vặn người bán hàng bưng lên, trên trong là súp chim trĩ tỏa ra hương thơm nồng đậm, Cố Hạ chủ động đứng lên, cầm lấy chén của Triển Thiểu Huy, buồn cười nói: “Tôi núp canh cho anh.”
Canh màu vàng nhạt bỏ thêm một ít thuốc đông y, bồi bổ khí huyết, Cố Hạ múc xong chén canh, đặt xuống trước mặt anh, “Triển thiếu, ăn nhiều một chút, đừng chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền, cũng phải chú ý đến sức khỏe.”
Bữa cơm này vui vẻ hòa thuận, Triển Thiểu Huy cũng không làm giá, Cố Hạ cũng xem anh như bạn bè, thỉnh thoảng nói đùa vài câu. Sau bữa ăn hai người đi lòng vòng trên đường một lúc, Cố Hạ mua một túi đặc sản địa phương thật lớn, thỉnh thoảng nấu canh ở nhà cũng không tệ.
Đường trở về bãi tắm phong cảnh đơn điệu, Cố Hạ nhàm chha1n, nói chuyện phiếm với Triển Thiểu Huy còn thú vị hơn, “Lúc lên đại học, thầy giáo giảng môn Quản lý công nghiệp dạy rất buồn tẻ, mỗi lần vào tiết đều điểm danh, rất nhiều người vụng trộm chơi điện thoại trong giờ học, có một lần thầy giáo nổi giận, anh biết ông ấy nói gì không?”
Triển Thiểu Huy đáp lại cô bằng một cái nhìn, phối hợp nói: “Không biết.”
Cố Hạ nhớ lại vị thầy giáo trung niên to béo kia, học theo ông ta nghiêm mặt há miệng, bắt chước giọng nói lúc tức giận của ông ta: “Đừng cho là tôi không biết các anh chị đang chơi điện thoại dưới bàn! Không ai tự nhiên không có việc gì lại nhìn xuống đũng quần của mình cười ngây ngô.”
Cô nói xong thì tự mình cười thành tiếng, “Ha ha, bình thường thầy ấy rất cổ hủ, lúc thầy ấy nói xong câu đó thì chúng tôi đều bật cười thành…”
Triển Thiểu Huy không cảm thấy buồn cười chút nào, nhìn bộ dáng cười nghiêng ngả của Cố Hạ ngược lại cảm thấy buồn cười, không tự giác cong cong khóe môi. Cố Hạ nói tiếp: “Khi đó có rất nhiều thầy giáo khôi hài, thầy giáo dạy tiếng anh cũng…”
Cô đang nói thì chuông điện thoại trong túi vang lên, ngậm miệng lấy điện thoại ra, nhìn số điện thoại, vội vàng nhận điện: “Quý sư huynh?”
Điện thoại đúng là do Quý Phi Dương gọi tới, giọng n