Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2973 lượt.
ói vẫn dịu dàng như thường ngày, “Cố Hạ, giờ cơm trưa cũng không thấy em, bây giờ anh phải về rồi, muốn nói lời tạm biệt với em.”
“Sáng nay em ra ngoài, đi chơi trong trấn một lúc.” Cố Hạ hỏi anh, “Về sớm vậy sao ạ?”
“Anh còn có việc, em cùng về với Triển Thiểu Huy sao?” Quý Phi Dương hỏi.
Cố Hạ nhớ sáng nay Trâu Nhuận Thành phái người tới nói hôm nay bọn họ không đưa cô về, trả lời: “Không cùng họ về, bọn họ có việc, chiều nay đến giờ em tự đón xe về.”
Đầu dây bên kia Quý Phi Dương nghĩ nghĩ, tiện đà hào phóng nói: “Nếu lát nữa em chuẩn bị về, anh đây cũng thuận đường có thể đưa em về.”
“Tốt, tốt!” Cố Hạ cười rạng rỡ, “Đang lo không có ai đưa em về, em cũng không có gì phải thu dọn cả, khi nào đi cũng được.”
Đầu kia trầm tư vài giây, “Ba giờ anh chờ em trước lầu.”
Hai người hẹn xong giờ, Cố Hạ cúp điện thoại, cầm điện thoại cười nói: “Triển thiếu, lát nữa tôi sẽ đi xe của Quý sư huynh trở về thành phố C.”
Triển Thiểu Huy chỉ cảm thấy cô cười hết sức chướng mắt, tựa như vừa rồi từng câu cô nói trong điện thoại đều làm cho người ta cảm thấy không thoải mái, giọng mỉa mai nói: “Chẳng lẽ xe của tôi kém hơn xe của Quý Phi Dương?”
Ý tứ đã rõ ràng, thật ra anh cũng không ngại đưa Cố Hạ đi một đoạn.
“Cái này làm sao mà so sánh được?” Cố Hạ vô tâm, cười hắc hắc, “Tôi chưa từng nhìn thấy xe của Quý sư huynh, nhưng mà đợi lát nữa sẽ biết, nếu không thì hôm khác tôi sẽ báo cáo với anh một tiếng.”
“Cô thích ngồi xe của cậu ta thì đi mà ngồi đi.” Tay đang cầm lái của Triển Thiểu Huy bẻ sang, đột nhiên đạp mạnh phanh xe, chiếc xe việt dã phát ra tiếng thắng bén nhọn, đứng ở giữa đường.
Vẻ mặt Cố Hạ khó hiểu nhìn sang anh.
Môi Triển Thiểu Huy mín lại cực kì chặt, ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước, anh nói: “Xuống xe.”
Cửa xe bị mở ra, Cố Hạ rùng mình, há miệng nhìn sắc mặt âm trầm của Triển Thiểu Huy nhưng lại không nói ra được chữ nào, ngồi một chỗ không biết phải làm sao.
Ánh mắt sắc bén của Triển Thiểu Huy đảo qua trên mặt cô, nhấn mạnh từng chữ một, “Cố Hạ, từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Cố Hạ bị đuổi xuống xe, chiếc xe việt dã gào thét lướt qua bên người cô, chỉ để lại Cố Hạ vẻ mặt mờ mịt đứng ven đường nhìn theo chiếc xe, sau nửa ngày mới lấy lại tinh thần, nhìn Triển Thiểu Huy mà cô gặp sáng nay, thấp giọng chửi bới: “Mấy tên ông chủ đều đức hạnh như vậy sao? Vui buồn thất thường, tính tình quái dị…”
Tác giả nói lên suy nghĩ của mình: Bức tượng gỗ có lông Triển Thiểu Huy này lúc không được tự nhiên cực kì đáng yêu nhỉ?
Tên Triển Thiểu Huy này có niềm kiêu ngạo của anh ta, anh ta biết rõ Cố Hạ yêu mến Quý Phi Dương, hơn nữa biết rõ đã yêu mến rất lâu, chuyện này làm sao mà anh ta chịu nổi đây!
Bị bệnh
Trên đường trở về thành phố C, Cố Hạ vẫn còn suy nghĩ câu nói cuối cùng kia của Triển Thiểu Huy, anh ta nói cô đừng xuất hiện trước mặt anh ta nữa, đây là ý gì chứ? Không phải muốn đuổi việc cô đấy chứ? Cố Hạ vẫn lo lắng, Quý Phi Dương nhìn thấy cô nhíu chặt mày không nói một lời nên mở miệng hỏi: “Nghe nói tối qua em uống say, hôm nay cảm thấy không thoải mái sao?”
Ngồi ở ghế sau, Cố Hạ lấy lại tinh thần, khoác tay cười nói với Quý Phi Dương: “Không có.”
“Tối hôm qua anh cũng uống hơi nhiều.” Quý Phi Dương thản nhiên nói, tối hôm qua Trâu Nhuận Thành đến mời anh rất nhiều, nhệt tình khiến cho người ta thấy bất ngờ, còn có mấy ông chủ nữa cũng tới mời rượu làm cho anh không thể từ chối được, say đến cuối cùng phải nhờ người khác đỡ về, ngủ một giấc đến giữa trưa mới dậy nổi. Anh hỏi: “Trấn trên có thú vị không?”
“Cũng không tệ lắm, những quán cơm dân dã ở trấn trên có rất nhiều món ăn đặc sắc, mùi vị cũng rất ngon.” Cố Hạ thuận miệng nói, “Nhưng mà có Triển thiếu đi nên đi dạo phố cũng không được tự do lắm.”
Đối với Cố Hạ mà nói, trước mắt chuyện công việc là quan trọng nhất, bất kể là Quý Phi Dương hay Triển Thiểu Huy đều chẳng qua cũng chỉ là một phong cảnh thỉnh thoảng xuất hiện trong cuộc sống của cô, bọn họ cũng không thuộc về cuộc sống của cô. Mỗi ngày đều đi làm rồi đi làm, đến lúc ăn cơm thì ăn cơm, thường xuyên đến phòng tập thể thao, cuộc sống vẫn cứ thế mà tiếp tục.
Gặp lại Trâu Nhuận Thành lần nữa đã là một tuần sau, chiều nay đội trưởng tổ tiêu thụ của Cố Hạ phải đi chào giá, văn kiện