Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2971 lượt.
y, hỏi: “Triển thiếu, anh yêu mến cô ấy sao?”
Hàng mi của Triển Thiểu Huy khẽ nhướng lên, không trực tiếp trả lời ngược lại còn lòng vòng hỏi: “Cô nói thử xem?”
Cố Hạ chăm chú tự đánh giá, nói: “Tôi rất yêu mến Tô Linh, nghe nói cô ấy thông thạo năm loại nhạc cụ, giọng hát lại rất hay, tôi cảm thấy một người phụ nữ quốc sắc thiên hương lại tài năng như cô ấy mới xứng với anh, biết cái gì là cùng đi tham gia các bữa tiệc xã giao, cũng sẽ không làm anh mất mặt.”
Triển Thiểu Huy không nói gì, ngược lại Trâu Nhuận Thành cười ra tiếng, “Đại ca không thèm đâu, loại phụ nữ trong làng giải trí này dám mượn tiếng của đại ca nâng cao giá trị của mình, thật là không biết tốt xấu!”
“Đúng thật là không biết tốt xấu.” Triển Thiểu Huy nheo hai mắt lại, chậm rãi nói, người phụ nữ này lão Tam cảm thấy ca hát cũng không tệ lắm, bọn họ chỉ thuận tay đẩy lên một chút, một công ty dưới tay anh có mời cô ta đóng quảng cáo, không ngờ cô ta còn nuôi cái loại suy nghĩ này, anh nói với Trịnh Giang Hà: “Lão Tam, cậu xem rồi xử lí đi.”
Trịnh Giang Hà miễn cưỡng nhìn lướt qua màn hình TV, “Gây áp lực lên công ty điện ảnh và truyền hình, ra tay tiêu diệt luôn được không ạ?”
“Hả?” Cố Hạ há hốc miệng, mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc, “Vì sao vậy?”
Ánh mắt Trâu Nhuận Thành kiêu căng, miệng không một chút cảm xúc, “Muốn trèo lên cây cao thì có thể giải thích được, cô ta muốn yêu thương nhung nhớ thì cũng phải xem lại thân phận của mình, không biết nông sâu thế nào ra ngoài nói lung tung, không thể tha thứ.”
Cố Hạ nhíu mày, cô cũng dần dần biết rõ gia cảnh của Triển Thiểu Huy, một người đàn ông như anh ta người thường không thể ngấp nghé, có muốn vọng tưởng cũng phải có đầy đủ tư cách, thấp giọng nói: “Cô ấy hát rất êm tai, vốn tôi còn nghĩ hai người rất thân thiết, nói không chừng hôm nào còn đến đây thăm anh, tôi vừa vặn cũng có thể xin chữ kí. Triển thiếu, điều kiện của anh tốt như vậy, cô ấy thích anh cũng rất bình thường, tại sao vì một chút chuyện như vậy đã hạ bệ người ta rồi sao?”
“Muốn xin chữ kí?” Trâu Nhuận Thành khinh bỉ nói, “Cố Hạ, cô đừng làm chuyện dọa người này nữa, cô còn tưởng rằng trong làng giải trí hỗn loạn này còn có người thuần khiết hay sao? Trên sân khấu một bộ mặt, xuống sân khấu lại mang bộ mặt khác, hư tình giả ý (giả dối), loại người này chơi đùa thì được, chỉ có người không biết nội tình như cô mới hâm mộ thôi. Có tài là một chuyện, chỉ là không phải ai cũng có vận may như vậy, người phụ nữ này chúng tôi đã nâng cô ta lên cho nên hiện tại mới nổi như vậy, cô còn tưởng đại ca yêu mến cô ta sao?”
Cố Hạ không còn hứng thú xem tiết mục này nữa, cầm điều khiển từ xa đổi kênh, thuận miệng hỏi: “Triển thiếu, vậy anh yêu mến loại người nào?”
Triển Thiểu Huy nhíu mày, không nói gì. Trâu Nhuận Thành ngồi bên cạnh lại nói thêm một câu: “Dù sao cũng không phải là người như cô.”
“Tôi đương nhiên là tự hiểu lấy.” Cố Hạ thản nhiên nói, ngay cả một cô gái xinh đẹp đa tài như vậy mà Triển Thiểu Huy còn thấy chướng mắt, cô cũng sẽ không mơ mộng hão huyền đâu. Cố Hạ nhớ tới báo chí có đưa tin tức về những người nhà giàu, vẫn đáp lại: “Hẳn là người sinh ra trong nhà giàu có, môn đăng hộ đối, chẳng nhưng nhan sắc chim sa cá lặn, còn phải tinh tế đặc biệt, có thể linh hoạt ứng biến trong mọi tình huống; nhân phẩm tốt, học thức cao, cầm học vị hàng hiệu từ nước ngoài, biết vài thứ tiếng nước ngoài…”
Triển Thiểu Huy mây trôi nước chảy nói: “Những thứ kia là để cho người khác xem.”
Cố Hạ mang một nụ cười thẹn thùng, “Triển thiếu, hẳn là chỉ có một nhân tài như vậy mới có tư cách thích anh.”
“Tư cách này, phải xem đại ca có thích không đã.” Trâu Nhuận Thành lại nói chen vào, “Phụ nữ nha, thật ra thì cởi quần áo ra đều giống nhau.”
Nếu có ngoại lệ thì cũng chỉ là để chơi một chút mà thôi, cuộc sống của bọn họ không giống với cuộc sống của Cố Hạ, ánh mắt sâu kín của Cố Hạ dời đi chỗ khác: “Nếu như kết hôn, nhất định sẽ là người như vậy, Quý sư huynh cũng thích một người như vậy.”
“Đừng có đánh đồng tôi với Quý Phi Dương.” Giọng điệu của Triển Thiểu Huy mang theo một vẻ nghiêm túc, lại cộc lốc hỏi: “Gần đây có tìm cậu ta không?”
Cố Hạ lắc đầu, “Tôi cũng không có việc gì, tìm anh ấy làm gì?”
“Rất tốt.” Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên khuôn mặt của Triển Thiểu Huy, anh nói Lão Tam mang ví tiền đến, lấy ra một tờ hai trăm đưa cho cô, “Đi mua