Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2966 lượt.
i canh, hương vị rất đậm đà, uống hết lại thấy rất ấm áp, dù đang bị bệnh cũng không thấy mệt nữa.”
Cô cười cười, “Tôi thì chỉ biết làm vài món đơn giản.”
“Nấu cũng không tệ lắm.” Triển Thiểu Huy đang ăn ngẩng đầu lên nhìn cô, trên mặt mang theo một nụ cười nhàn nhạt: “Cô cũng chưa ăn cơm, để tôi gọi cho cô một phần.”
Cố Hạ cười từ chối, “Không cần đâu, bây giờ tôi vẫn chưa đói bụng, lát nữa mới ăn được, ngài đừng đuổi việc tôi là được rồi.”
“Tôi chưa nói sẽ đuổi cô mà.” Triển Thiểu Huy cúi đầu húp một ngụm canh, ra vẻ cảm thán nói: “Thức ăn ở bệnh viện đúng là không có chút ngon miệng nào.”
Cố Hạ nghe thấy anh nói sẽ không đuổi việc cô nữa cũng không cảm thấy bất ngờ, chắc là từ trong đáy lòng cô đã cảm thấy Triển Thiểu Huy không phải là người vô duyên vô cớ làm cho cô mất việc, anh là một ông chủ ngoại trừ thỉnh thoảng lại làm giá một chút thì cũng là một người tốt. Triển Thiểu Huy mặc một bộ quần áo của bệnh nhân, động tác ăn cơm không nhanh không chậm, ngay cả đưa rau lên miệng cũng ưu nhã thong dong. Cố Hạ nghe thấy anh than “không ngon miệng chút nào”, nghĩ bị bệnh nằm viện thật là chuyện đau khổ nhất trong cuộc sống, ngồi bên cạnh anh cười nhẹ nói: “Nếu ngài không thấy phiền thì tôi sẽ thường xuyên tới thăm ngài.”
Triển Thiểu Huy không nói gì, chỉ hơi cong cong môi, ý mấy ngày hôm trước của anh chính là muốn mỗi ngày Cố Hạ đều mang đồ đến, quan trọng không phải là mang đến thứ gì mà quan trọng là tự mình tới. Hôm ấy cô mang một bó kiếm lan vào phòng, nói “Triển thiếu, hoa hôm nay mua rất đẹp”, cô chỉ nói đơn giản như vậy, giống như kể lại một chuyện đơn giản, tất cả ánh sáng chiếu rọi lên nụ cười trong sáng của cô lại làm cho tinh thần người ta sáng ngời. Anh không phải chưa từng gặp qua phụ nữ xinh đẹp, với xuất thân cùng thân phận, những người phụ nữ từng tiếp cận với anh đều khó có khả năng trong sáng như vậy, muốn bò lên giường của anh, muốn tiền muốn danh, tự cho là có khả năng trói buộc lòng anh…Duy chỉ có Cố Hạ là khác hoàn toàn, cô không hề có ý nghĩ gì với anh, từ lúc bắt đầu đã không có, mỗi ngày từng câu nói với anh cũng không mang mục đích gì, có lẽ đây chính là nguyên nhân anh không bài xích Cố Hạ.
Ngày hôm qua anh thật sự tức giận, nếu như bởi vì người khác làm qua loa, anh sẽ không đến mức đó, ở trong xã hội hỗn loạn như vậy, không luyện tính không hề sợ hãi mất bình tĩnh trước chuyện gì là bổn phận, anh có địa vị cùng thành tựu thế nào tại thành phố C chứ? Nếu người khác chọc đến anh, anh sẽ tìm cơ hội phá họ. Nhưng mà nhớ tới thái độ chẳng hề để ý đến của Cố Hạ, lúc ấy thật muốn đem bó kiếm lan vứt đi thật xa, về sau lại nhịn được, nhớ tới hình ảnh cô loay hoay cắm hoa đặt trên tủ đầu giường, ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ, thân hình mảnh khảnh của Cố Hạ hòa vào ánh nắng nhàn nhạt chung quanh.
Tự nhiên như vậy, tựa như hai người quen thân nhau, không hề có cảm giác ngột ngạt.
Tư cách
Cố Hạ rất bận rộn, mỗi ngày đều đều phải chạy đến bệnh viện một chuyến, chủ nhật hôm đó cô mang canh tới, tinh thần Triển Thiểu Huy hôm nay không tệ lắm, lúc chiều, Cố Hạ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh giường anh nói chuyện phiếm với anh. Sau khi mấy người anh em của anh tới, Cố Hạ cầm một quả táo lên gọt vỏ, vỏ quả táo bị gọt sạch từ đầu đến chân, không bị đứt giữa chừng, tạo thành một đường dài, Cố Hạ nhặt vỏ lên, khoe khoang trước mặt Triển Thiểu Huy: “Kĩ thuật của tôi cũng không tồi nhỉ?”
“Cũng không tệ.” Giữa hai hàng chân mày của Triển Thiểu Huy thoải mái vui vẻ giãn ra, lại khinh bỉ nói: “Nhưng mà loại tay nghề này lại không dùng được!”
Cố Hạ bĩu môi, “Tự mình không chịu làm, gọt táo cho anh mà anh còn nói mỉa.”
Ngoài miệng thì nói thế nhưng Cố Hạ vẫn giúp anh cắt thành từng miếng nhỏ, đặt trong đĩa, “Cho anh, ăn nhiều hoa quả một chút, bổ sung vitamin.”
Miệng của người dẫn chương trình lập tức há ra, “A? Trước kia cũng từng có lời đồn giữa cô và nhà tài phiệt Triển thiếu chạm tay vào cũng có thể bỏng ở thành phồ C, bây giờ quan hệ của hai người…” Vẻ mặt người dẫn chương trình tò mò cười, nhìn vào ca sĩ đang được phỏng vấn.
“Chúng tôi chỉ là bạn tốt.” Tô Linh yêu kiều cười trả lời, hai chữ “bạn tốt” nói ra rất dễ dàng, mang theo một hương vị mập mờ không rõ ràng.
Nghe vậy, Cố Hạ ném ánh mắt tò mò về phía Triển Thiểu Hu