Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2948 lượt.

̉ nhìn mặt đối phương nữa thì càng tốt.
Cho tới bây giờ Triển Thiểu Huy vẫn chưa hề phát hiện rat thay đổi của mình, cô gái tên Cố Hạ này, thật sự chẳng có chỗ nào đặc biệt, nói đến yêu thích à, ngay cả chính mình cũng cảm thấy vớ vẩn. Nhưng mà, giờ thì anh đã không còn muốn thấy Cố Hạ ở bên cạnh người đàn ông khác.
Hôm nay anh xử lí công việc xong, nhìn đồng hồ, ăn trưa thì hơi sớm một chút nên tựa vào ghế nhìn lên trần nhà, buông lỏng một chút. Văn phòng rất yên tĩnh, lão Tam ngồi bên kia uống trà, đặt tờ báo trong tay xuống, hời hợt nói một câu, “Hôm nay là lễ giáng sinh.”
“Ngày mai mới là cuối tuần, hôm nay còn phải đi làm.” Triển Thiểu Huy miễn cưỡng nói.
“Mấy bữa nữa là tết Tây.” Khéo miệng Trịnh Giang Hà còn ẩn ẩn một nụ cười, “Tết Tây xong là Tết âm lịch, tết âm lịch xong là lễ tình nhân…”
“Cậu có ý gì?” Triển Thiểu Huy không biết sao Lão Tam lại nói mấy lời khó hiểu này, quay đầu lại nhìn anh ta.
“Chỉ là cảm thấy gần đây có khá nhiều ngày lễ, còn có ngày nghỉ theo quy định.” Trịnh Giang Hà cười nhạt, bưng tách trà trước mặt lên, chậm rãi hớp một ngụm, nuốt trà xuống xong, trong miệng còn vương lại hương vị của trà, giọng nói không lớn, “Mấy ngày lễ nếu có người có mưu đồ làm loạn, tạo một chút lãng mạn, sẽ rất dễ dàng ra tay với phụ nữ, đặc biệt là đối với những cô gái không quá thông minh.”
Anh ta nói rất bâng quơ, nhưng lời nói bang quơ kia lại khiến cho Triển Thiểu Huy không ăn được cơm trưa, đến chiều đi làm cũng thất thần phạm nhiều sai lầm, không phải làm vỡ ly thì là kí tên sai chỗ. Thái độ của Quý Phi Dương thế nào thì Triển Thiểu Huy không biết, nhưng nếu Quý Phi Dương hơi có ý một chút, tùy tiện tỏ vẻ một chút, làm ra chuyện gì đó với Cố Hạ, như vậy người đàn ông thông minh, biết ăn nói ngọt ngào, đối phó với cô gái không quá thông minh cùng yêu mến mình như cậu ta, không lừa gạt được mới là lạ.
Nghĩ đến đây, Triển Thiểu Huy nắm chặt cây bút đến nỗi xương tay nổi cả lên. Bên phải là châu hoa hồng môn nhỏ đặt trên bàn, để ý kĩ thì thật sự là một chiếc đèn cảm ứng, phái dưới còn trang trí thêm vài thứ nhỏ nhắn đáng yêu. Thời tiết hôm nay không tốt lắm, âm u, trời như muốn mưa, văn phòng chỉ mở một bóng đèn, cây nấm nhỏ trong góc tường phát sáng, ánh sáng cực kì nhạt nhưng lại rất chân thật, mông lung mà nhu hòa, nổi bật lên phiến lá màu xanh lục, màu xanh mượt mà.
Triển Thiểu Huy nhớ tới nụ cười trong sáng của Cố Hạ, cô gái kia lúc cười cả khuôn mặt sáng bừng lên, anh nhìn thấy mà cảm giác như đang tắm gió xuân; nhớ tới giọng cô khi gọi hai chữ “Triển thiếu” kia, giọng nói mềm mại, không nhạt nhẽo chán ngán, nhớ tới dáng vẻ bất đắc dĩ, nịnh nọt, vui sướng…của cô. Còn có đêm hôm đó cô nằm trên giường anh, làn da trắng nõn, tư thế hấp dẫn, phụ nữ khi cởi quần áo ra là hấp dẫn nhất, làn môi rất mềm, dịu dàng lại ngọt ngào, thật là muốn hôn thêm một lần nữa, không phải, hẳn là phải thử hương vị của cả cơ thể cô… Ánh mắt của Triển Thiểu Huy không biết đã rơi xuống nơi nào, màu mắt cô đơn, “Tôi cảm thấy, cô ấy hẳn phải là của tôi.”
Bên cạnh có người vỗ bàn, lớn tiếng nói, “Đúng, hẳn là của chúng ta.”
Người nói chính là Trâu Nhuận Thành, trước mắt bọn họ đang hợp nhất thành tây lại nhưng vẫn chưa thâu tóm được, còn có những công ty khách muốn cạnh tranh, thái độ của các lãnh đạo ngành vẫn chưa rõ ràng. Trịnh Giang Hà vừa nói qua tình huống của các công ty khác, Trâu Nhuận Thành vừa nghe thấy đại ca nói vậy thì vội vàng phụ họa theo.
Triển Thiểu Huy lạnh lùng liếc nhìn Trâu Nhuận Thành, dừng lại một chút, “Tôi nói…là của tôi.”
Trâu Nhuận Thành sờ sờ mũi, ngượng ngùng cười nói, “Đại ca, là của anh. Cơ hội tốt như vậy, nhất định không thể để cho người khác cướp mất.”
“Không thể để cho người khác cướp mất.” Ánh mắt của Triển Thiểu Huy thâm thúy, ba năm trước đây anh đã gặp gỡ Cố Hạ, không phải của anh thì có thể là của ai? Giọng điệu của anh rất kiên định, “Từ trong ra ngoài sẽ là của tôi.”
Trịnh Giang Hà thấy hôm nay đại ca rất khác thường, vừa rồi lúc bọn họ thảo luận công việc dáng vẻ cũng thất thần như vậy, không khỏi hỏi một câu, “Đại ca, anh có đang nói cùng một chủ đề với bọn em không vậy?”






Hẹn hò
Phòng làm việc của Triển Thiểu Huy nằm trên tầng cao nhất, anh đứng một bên cửa sổ, bên ngoài đủ mọi kiểu kiến trúc, sắc trời ảm đạm