Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2942 lượt.
n mày đánh bài. Trái lo phải nghĩ, có chút bối rối, như đang suy nghĩ vấn đề nan giải. Anh bỏ li xuống, ngồi gần lại, ghé vào bên tai cô nói: “Đánh bài là để giải trí, cô cũng không phải là Lão Tứ, cần gì phải để ý như thế?”
“Đương nhiên phải để ý chứ, nếu lại thua tiếp thì rất ngại. Nhưng mà tôi không nhớ được bài, cảm thấy nhớ chúng rất mệt, căn bản chả giống gì là giải trí.” Ngón tay Cố Hạ đang cầm hai lá bài sờ tới sờ lui, cầm không dám mở ra.
“Không nhớ được thì đừng nhớ cái này cũng liên quan tới vận may, vận may mà không tốt thì người chơi có tinh anh đến đâu cũng phải thua.” Hơi thở ở mũi Triển Thiểu Huy phả lên tai cô, tay duỗi ra bên phải Tam Vạn, bàn tay vô tình chạm vào thắt lưng của Cố Hạ, mang theo một chút ấm áp, ý muốn bảo Cố Hạ thoải mái. Hắn cũng không muốn Cố Hạ đánh bài mà mệt mỏi như thế “Nhớ kỹ duy trì tâm trạng vui vẻ, như vậy mới có thể thu được nhiều vận may, bài tới tay mới tốt”.
Cố Hạ đem bài đánh đến Tam Vạn, nghiêng đầu một chút “Thật sao? Còn có thuyết pháp như thế sao?”
Trịnh Giang Hà nhìn thấy vẻ mặt của Cố Hạ có chút hả hê, phảng phất cuối cùng cũng đã tới lỗi của đại ca rồi, trong tiếc nuối mang theo oán hận, “Nhìn xem, là anh đánh con pháo, tôi nghĩ con bài này thật tốt, vậy mà lại thua rồi.” Thì ra là Cố Hạ đang xin chỉ thị đại ca về đánh lại Lão Tứ thế nào, cô đang biểu đạt bất mãn của mình, đại ca cũng không ngại, khóe miệng cười thản nhiên, toàn khuôn mặt dịu dàng, giống như trước đây ở trong bệnh viện cười cũng mang theo một chút kiêu căng này. Trịnh Giang Hà nghĩ, như vậy cũng tốt, đại ca trước đến nay đều lạnh lùng, cùng một người ngốc đơn giản hào phóng như Cố Hạ nhưu thế cũng rất thích hợp.
Nhưng còn có Mục Bằng, mà kỹ năng đánh bài của Cố Hạ lại chưa cao, nên đêm nay Triển Thiểu Huy thua khá nhiều, ngay cả thứ anh đặt mua nửa năm, ngay cả chiếc xe mới cũng phải đưa ra, trên mặt Mục Bằng dào dạt đắc ý, chân mày còn mang theo ý cười vì còn thắng được cả tiền Lão Ngũ, cười nói với Cố Hạ: “Cố Hạ, thường xuyên tới chơi nha.”
Triển Thiểu Huy vẫn một bộ dạng nhàn hạ, lông mày còn có chút thản nhiên thoải mái, nhìn đồng hồ một chút, nói với Cố Hạ: “Tôi với bọn họ còn có việc, hôm nay tôi gọi A Đông đưa cô về.”
“Được”, Cố Hạ chỉ cần có người đưa cô về là tốt rồi, cô đứng lên, đứng bên cạnh, nhìn Triển Thiểu Huy, lại thấy anh không có động tác gì, nhắc nhở: “Triển thiếu, anh còn có cái gì cho tôi.”
“À” Triển Thiểu Huy như mới nhớ ra, vẫn tay với trợ lý, người đàn ông kia cung kính lại đưa hai tấm phiếu, Cố Hạ tiếp nhận, nhìn một chút “Triển thiếu, anh nhầm rồi, không phải cái này.”
“Tôi bảo cậu ta đi làm, kết quả là trên đường cậu ta lại đánh mất, không thể cho cô cái gì khác ngoài hai vé này.” Triển Thiểu Huy nói xong như gió nhẹ mây thưa không hề thẹn ý.
“Nhưng mà…”
“Cái tôi đưa cho cô tuyệt đối có giá trị hơn so với cái trước kia, đây là tốt nhất, tất cả các mục bên trong đều có thể tùy ý làm, tặng cho cô như vậy, cô vẫn không hài lòng à?” Ánh mắt Triển Thiếu Huy đảo qua, chỉ bên cạnh trở lý “Chẳng lẽ cô muốn tôi xử cậu ta?”
Cố Hạ dừng một chút, theo ánh mắt của người trợ lý kia, cúi đầu xin lỗi với Cố Hạ “Xin lỗi, Cô cố, đây là lỗi của tôi, hy vọng cô…”
“Không sao” cho dù trong lòng Cố Hạ có chút nuỗi tiếc, nhưng cũng chỉ có thể như vậy, chung quy không có khả năng để người khác mất việc.
Triển Thiếu Huy thản nhiên nói: “Ngày mai cô với bạn bè đi thư giãn, chủ nhật tôi đưa cô đi đánh bài, đến lúc đó tôi sẽ tới đón cô.”
Chuyện đánh bài cứ quyết định như vậy, chủ nhật Triển Thiếu Huy đưa cô đến một hội quán tư nhân, trang trí hoa lệ tinh xảo, hai bên đường đi trang trí bằng thủy tinh long lanh, một vài bức tranh trang trí trông rất uyển chuyển và tinh tế. Căn phòng bọn họ tới rất lớn, trần nhà cao cao hình tròn, còn có hoa rất thơm, còn có mùi nước hoa của những người phụ nữ trong phòng.
Trong phòng đã có đến mười người đang bàn luận viển vông, đàn ông hoặc thong dong bình tĩnh hoặc ưu nhã dày dạn, ôm trong lòng người phụ nữ phải gọi là quốc sắc thiên hương, mặt mày cười tươi cũng phong tình vạn chủng, sợ rằng những ngôi sao trên sân khấu nhìn các cô cũng phải tự ti mặc cảm, có một hai khuôn mặt hình như trước kia đã gặp qua ở bãi tắm, chỉ là Cố Hạ không nhớ rõ, cô biết những người này cũng đều rất giàu có, ở thành phố nàu đều có tiền có thể, đều không phải cùng giai cấp với cô. Nhân tiện lúc đó cố Hạ nói nhỏ với Triển Thiếu Huy: “Anh dẫn tôi tới đây làm gì? Tôi không hợp với hoàn cảnh như vật, sẽ làm mất thể diện của anh, không bằng bây giờ tôi nhanh chóng rút lui, anh đổi người khác đi.”
“Không thắng tiền của bọn họ thì thắng tiền của ai? Cô không phải sợ.” Triển Thiểu Huy nói nhỏ, thấy cô cúi đầu lùi chân nói: “Đợi lát nữa có thể Quý Phi Dương sẽ đến, những người khác cũng là trước lạ sau quen.”
Triển Thiểu Huy túm cánh tay của cô đi lên phía trước, mới vừa đi vào trong, thì có người chào hỏi, trong đó có một người đàn ông cười nghênh đón đi lại “Còn tưởng rằng Triển Thiếu sẽ không