Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342938
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2938 lượt.
thắng được lại thêm chút vui vẻ.
Hai bàn đều náo nhiệt, giữa chừng Triển Thiểu Huy thấy Quý Phi Dương đi toilet, anh đánh bài ra, nói với Cố Hạ: “Cô đánh trước một lát, tôi đi toilet, dừng đuổi vận may đi quá nhiều đó.”
Gây áp lực
Triển Thiểu Huy đứng trước bồn rửa tay, nước chảy ào ào, biểu cảm lạnh lùng. Phòng trong có người đi ra, đi đến trước bồn rửa, anh ta có vẻ tự tin nhìn anh vuốt cằm.
Triển Thiểu Huy nhìn Quý Phi Dương qua tấm kình, khẽ cười một cái, chậm rãi nói: “Cậu hai nhà họ Quý…”
Quý Phi Dương mở vòi nước ra, vừa rửa tay vừa cười nói: “Hình như hôm nay Triển thiếu thắng không ít nhỉ.”
“Bình thường thôi.” Anh cũng không thèm nhìn sang Quý Phi Dương, “Kĩ thuật đánh bài của Cố Hạ không giỏi, mang cô ấy theo so với tự mình đánh còn phiền hơn.”
Cố Hạ cười nói: “Tôi vừa mới cầm bài, anh đến xem đánh thế nào, ngàn vạn lần đứng ra pháo trước.”
Triển Thiểu Huy ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn nhìn bài trên bàn, thay cô đanh ra một quân. Mấy ván bài này có đánh quân gì thật ra cũng chẳng có ý nghĩa, mấy người kia đều đang nhường, ngược lại Cố Hạ lại đang thắng được một đống cắc trước người. Anh giả bộ như lơ đãng nhìn sang bàn bên cạnh, mở miệng hỏi: “Tổng giám đốc Quý, hôm nay em trai của anh mang đến một cô bạn gái rất xinh, không biết là thiên kim nhà ai?”
Quý Hoằng Dương hô một tiếng “Tới”, vừa cầm bài vừa nói: “Là con gái một người bạn của ba tôi, cũng tương đối thân với Phi Dương. Nhà họ không phải làm kinh doanh, cha mẹ là giáo sư trường đại học, dạy về nghệ thuật, chắc Triển thiếu không biết đâu.”
“Thì ra là gia đình thư hương, khí chất quả nhiên khác biệt, cũng rất xứng với cậu Quý.” Triển Thiểu Huy nói chuyện với Quý Hoằng Dương, ánh mắt lại nhìn Cố Hạ.
Cố Hạ nghe bọn họ nói chuyện, trong lòng thầm buồn bực, Triển Thiểu Huy chính là muốn cô nghe, người ta rất xinh đẹp, gia đình thư hương gia giáo, khí chất của người ta đặc biệt, người ta là bạn thân của nhà họ Quý… Triển Thiểu Huy cũng không phải muốn cười cô không bằng người khác, cười cô không biết tự lượng sức mình đi thích Quý Phi Dương, cô bất mãn nói với anh: “Đánh bài đi, thua thì đừng có mà nói gì tôi.”
Triển Thiểu Huy cười nhạt, chỉ vào mặt cô, thấp giọng nói: “Trên trán có vết bẩn kìa, đi rửa đi.”
Cố Hạ nửa tin nửa ngờ, chạy vào toilet. Ngón tay Triển Thiểu Huy lướt qua bàn mạt trượt trước mặt, nhìn Quý Hoằng Dương nói: “Tổng giám đốc Quý, cô gái em trai anh mang đến rất xinh, phiền cậu ấy đừng có bất kì ý nghĩ gì với người phụ nữ của tôi.”
Quý Hoằng Dương ngẩng đầu, “Triển thiếu, sao lại nói như vậy?”
“Vừa rồi ở trong toilet tình cờ gặp cậu Quý.” Triển Thiểu Huy dừng lại một chút, ánh mắt quét qua, “Tôi cũng không có ý gì, chỉ là nói trước như vậy, cô gái kia là của tôi, nếu có người nghĩ cách giành mất người phụ nữ của tôi, cố ý đối nghịch với tôi, tôi đây cũng chỉ còn phải tiên lễ hậu binh (trước dùng lễ nghĩa, sau đó mới dùng đến quân đội), sau này chớ trách tôi không khách khí.”
Quý Hoằng Dương không biết bọn họ có liên quan gì đến chuyện này, nhưng không muốn làm căng thêm nên cười làm lành nói: “Triển thiếu, có thể anh đã hiểu lầm rồi.”
“Tốt nhất là hiểu lầm.” Triển Thiểu Huy nặng nề nói.
Không khi sòng bài trở nên lạnh lẽo, ý tứ của Triển Thiểu Huy mười phần ẩn chứa sự uy hiếp, tất cả mọi người đều là người làm ăn, việc buôn bán không có lời thì không làm, vì một người phụ nữ không danh tiếng mà làm tổn hại hóa khí. Quý Hoằng Dương cười xấu hổ: “Hay là gọi Phi Dương ra hỏi cho rõ đi.”
“Không cần.” Triển Thiểu Huy lạnh lùng nói, “Tôi tin tổng giám đốc Quý, phiền tổng giám đốc Quý nhắc nhở em trai mình.”
Triển Thiểu Huy vốn không thích đánh bài cùng mấy người này, hôm nay tới đây đánh chính là có ý này, có Quý Hoằng Dương ở đây, anh cũng không tin hành vi của Quý Phi Dương không khiêm tốn một chút, đỡ phải làm cho anh sau này phải đề phòng bị cướp, lúc nào cũng phải lo lắng Quý Phi Dương hẹn Cố Hạ ra ngoài.
Lúc Cố Hạ trở lại thì nhìn thấy mọi người không đánh bài, không khí có hơi lạnh lẽo, Triển Thiểu Huy thấy cô trở về thì đứnng lên, “Triển mỗ còn có việc, hôm nay không thể tiếp mọi người được nữa.”
Anh nói vài câu khách sáo rồi kéo Cố Hạ đi.
Đi ra ngoài dưới ánh đèn tinh sảo trang nhã, phát ra ánh sáng nhu hòa, hôm nay Cố Hạ thắng nên rất vui vẻ, vẫn chưa đánh đã, khô