Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2937 lượt.
ng hiểu vì sao sau khi vào toilet xong thì lúc ra ngoài mặt Triển Thiểu Huy lạnh nhạt đến phát sợ, cô hỏi: “Triển thiếu, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Không có gì.” Sắc mặt Triển Thiểu Huy bình thường trở lại, nửa thật nửa giả nói: “Tôi thấy thắng được nhiều tiền nên chuồn cho nhanh, lát nữa đỡ phải thua mất.”
“Vậy hử.” Trong lòng Cố Hạ thầm mắng người này cũng thật gian trá, cười hỏi: “Vậy hôm nay thắng được bao nhiêu vậy?”
Giọng điệu Triển Thiểu Huy rất thoải mái, “Hai trăm sáu mươi vạn, cô cứ nhớ vậy thôi, còn thừa khoảng mười vạn tiền lẻ.”
“Tốt quá.” Cố Hạ thầm tính toán trong đầu, cảm thấy hẳn là đánh mấy lần là có thể thắng lại, bội phục nói: “Hình như lần trước tôi thua rất nhiều.”
“Đúng vậy.” Triển Thiểu Huy vẫn trước sau như một khinh bỉ cô, “Bình thường cô đều thua như vậy, cũng không biết cô đánh đấm thế nào nữa.”
Cố Hạ không cam lòng bị yếu thế, “Không được may mắn mà thôi, vả lại hôm ấy không phải anh cũng ngồi bên cạnh nhìn sao? Nhìn thấy tôi đánh sai nước cờ cũng không nói lời nào.”
Triển Thiểu Huy cười cười, nói qua loa, “Không sao, đánh nhiều sẽ giỏi lên, thêm vài lần nữa là có thể thắng lại.”
Ra khỏi cửa, bảo vệ đã mang xe tới, hai người lên xe, Triển Thiểu Huy hỏi: “Bây giờ còn sớm, chúng ta đi dạo đi. Cô có biết chỗ nào đi không?”
“Không phải anh có việc để làm sao?” Cố Hạ nghiêng nghiêng đầu nhìn anh.
“Đấy chỉ là lấy cớ, không chỉ bởi vì đánh thắng bài, nếu đánh nữa sẽ phải đi ăn tối, đến lúc đó tôi sẽ không cản rượu giúp cô đâu.” Triển Thiểu Huy nói.
“Vậy cũng tốt, ăn cơm cùng bọn họ nhất định là mệt chết đi được, bọn họ nói chuyện như là đều có ý khác, không thì cũng chỉ là những lời xã giao, nghe rất mệt.” Cố Hạ nói, nhưng so ra thì vẫn cảm thấy còn dễ nghe hơn mấy lời nói khinh bỉ kia của Triển Thiểu Huy, “Sau này còn phải đánh bài với bọn họ sao?”
Giọng điệu cô có vẻ không tình nguyện, Triển Thiểu Huy cười hỏi: “Cô không muốn đánh bài với bọn họ sao?”
“Tôi không thích đến mấy chỗ này lắm.” Cố Hạ thật thà nói.
“Vậy sau này tôi mang cô đi đánh bài cùng mấy người bạn của tôi, ở đó cô sẽ không cảm thấy mệt mỏi.” Khóe miệng Triển Thiểu Huy khẽ nhếch lên.
“Nói thật, tôi cũng không thích đi lắm.” Ngón tay Cố Hạ nghịch nghịch ghế da, nói: “Thật sự rất tổn thương lòng tự trọng nha, anh xem hôm nay toàn là gái đẹp tới đây, ai ai cũng xinh đẹp, tôi đứng bên cạnh mà cảm thấy còn không xứng làm nền nữa. Hy vọng nhanh nhanh thắng lại tiền của anh, tôi cũng không cần phải so sánh với bọn họ nữa.”
“Thật ra cũng vậy mà.” Triển Thiểu Huy cười cười, “Cô cũng không kém, đừng tự ti.”
Anh nhớ tới gì đó, nói lái xe chạy đến đường Phượng Hoàng, lại quay đầu lại nói: “Đi mua một ít quần áo cho cô trước.”
“Tôi không cần.” Cố Hạ từ chối, nói đùa sao, vô duyên vô cớ lại lấy đồ của Triển Thiểu Huy, vả lại, toàn là đồ ngoại nhập, xài đồ ngoại nhiều không tốt.
“Tôi mang theo cô ra ngoài, tất nhiên không thể làm tôi mất mặt.” Triển Thiểu Huy giải thích, “Dù sao hôm nay tôi cũng thắng, tâm tình không tệ, sau này cô làm tốt vào.”
“Tôi không muốn dùng tiền của anh mua quần áo.” Cố Hạ kiên trì nói.
Ánh mắt Triển Thiểu Huy đảo qua người cô, bình tĩnh nói: “Giờ cô nói vậy tôi sẽ xem như không nghe thấy, nếu có người ngoài ở đây mà cô còn dám nói như vậy thì chính là không nể mặt tôi.”
Cố Hạ tỏ ra không hiểu lắm.
Triển Thiểu Huy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép (ý bảo chị chậm tiêu đấy ^^) mà thở dài, “Nói ít làm nhiều một chút đi, cô đã là người rời khỏi trường học ra ngoài xã hội, phải học tập nhiều một chút.”
“Biết rồi ạ.” Cố Hạ gật đầu nói.
Xe hơi chạy đến con đường Phượng Hoàng dành riêng cho người đi bộ, Triển Thiểu Huy dẫn cô vào trong trung tâm thương mại, nơi tập trung nhiều nhãn hiệu nước ngoài, Cố Hạ hoàn toàn không nghĩ gì khác, dáng vẻ tập trung như thể Triển Thiểu Huy mua quần áo cho cô là đang giải quyết công việc. Anh cũng không hỏi ý Cố Hạ, đi vào chiếm riêng một cửa hàng, chỉ vào Cố Hạ để cho họ chọn quần áo cho cô, sau đó để cho Cố Hạ đi thử, động tác của Cố Hạ hơi chậm một chút, cầm quần áo mà ánh mắt ngơ ngác, hỏi nhân viên bàn hàng: “Cái này nha, quá khoa trương, tôi không thích màu này…” Triển Thiểu Huy ngồi gần đó liếc xéo thúc giục cô, “Nhiều lời quá, nhanh đi thử đi.”
Bộ dạng lúc nói hoàn toàn là dáng vẻ của ông chủ đang chỉ huy nhân viên của mình. Cố Hạ giốn