Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2761 lượt.

kia cũng đã nói bà tham gia như vậy có lợi nhiều hơn là có hại, cô cũng không dám ngăn cản, dần dần hai người bọn họ cũng có nhiều thời gian ở cùng nhau hơn.
Khi cô đến nơi hẹn trước thì Cố Bình Sinh cũng đã đến.
Bởi vì buổi chiều anh phải đi tới trường học của một người bạn dự hội thảo, tự nhiên sẽ có dáng vẻ rất đạo mạo, tây trang màu đen với chiếc áo khoác đang cầm trên tay, một tay cầm caravat. Thời tiết cũng đã có xen lẫn sư hanh khô nóng bức của ngày hè.
Nhưng chỉ có người đàn ông xuất sắc như vậy… tối hôm qua lại ở trên giường bát nháo làm cả người cô đều ngứa ngáy.
Đồng Ngôn nheo mắt lại, rất hưởng thụ, đứng ở xa xa nhìn anh.
Di động bỗng nhiên rung lên, cô cúi đầu nhìn : Em nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì tới đây đi. TK
Cô ngẩng đầu cười cười, cất điện thoại, chạy tới chỗ anh.
Cửa hàng bách hóa có hai tầng bán quần áo nữ, quần áo cho lớp trẻ thì rực rỡ đa dạng, cho những người đi làm thì nhìn vào có cảm giác rất thành thục chuyên nghiệp. Cô tạo hình phối hợp với Cố Bình Sinh, cố ý cùng anh đi dạo tầng bán quần áo tây trang giành cho người đi làm kia, hai người đi không tới 5 phút đều cảm thấy không hợp với nơi này, bắt đầu bước xuống lầu bán đồ cho giới trẻ ở phía dưới. Đến cuối cùng hai người không đi nổi nữa, ngồi ở trong quầy MCdonald mua nước uống , nói chuyện vui vẻ.
Cô cười nói với anh, sau đó lại vụng trộm nhìn trong ly nước, có thể thấy được bóng dáng của anh và của chính mình.
Suốt mấy tháng này đều không có cắt tóc, cùng lắm thì dài ra một chút là về lấy kéo cắt đi, nay tóc đã dài qua thắt lưng, vì để cho mát mẻ nên cô thường xuyên cột tóc đuôi ngựa, có vẻ giống như lúc còn nhỏ.
Nhưng anh cũng không có vẻ già dặn gì, ít nhất là nhìn không ra người này lớn hơn cô tới tám chín tuổi.
“Em buổi chiều gặp phải bạn trai cũ, anh ta đang cùng vợ đi xem nhà ở.” Cô nói với anh, “Nếu bọn họ ở cùng tiểu khu với chúng ta, anh sẽ cảm thấy không thoải mái sao? Sẽ ghen à?”
“Đoán chừng là có.”
“Đoán chừng?”
Có phán đoán vẻ mặt của anh, đoán không ra thật giả.
“Như vậy…” Anh làm như thật, nhìn đồng hồ, “Bây giờ còn sớm, chúng ta cũng nên đi xem nhà ở, ngày mai liền đổi.”
Đồng Ngôn nhìn thấy ý cười nơi đáy mắt của anh, hiểu được anh đang đùa, nhịn không được mà ở dưới bàn đá cho anh một cước. Hai người tiếp tục nói cười, tiếp tục cuộc nói chuyện không có một nội dung nào cố định này, lãng phí thời gian tốt đẹp sau giờ trưa.






Đại khái biết được thời gian diễn ra kỳ thi cuối kỳ của cô, Cố Bình Sinh rất nhanh đã đặt vé máy bay.
Trước khi đi, cô muốn cùng anh đi kiểm tra một lần.
Khi bọn họ đến thì đúng vào giờ cơm trưa, bác sĩ Liêu vừa làm phẫu thuật xong, mới tắm rửa đi ra, mái tóc còn ẩm ướt nhưng vẫn tới chào hỏi, “Rút cuộc cũng thấy được bà xã của cậu.”
Đồng Ngôn ngại ngùng cười cười, còn không có thói quen giáp mặt với loại xưng hô này.
Anh cầm mấy báo cáo hôm trước đưa cho bác sĩ.
Đồng Ngôn cúi đầu, biết rằng anh nhất định sẽ không làm theo hoàn toàn lời cô nói.
Giống như khi anh ở Mĩ vậy, trong tấm ảnh mà Bình Phàm gửi cho cô, anh đã nằm ở trong bệnh viện rồi, cách ngày hôm sau thấy ảnh của anh gửi lại thấy anh rất khỏe mạnh, cô cảm thấy mình dã bắt đầu nghe nhìn lẫn lộn rồi…Xem ra như vậy giống như là ‘chỉ nguyện đồng cam, không nguyện cộng khổ’.
Ngày hôm sau anh đưa cô ra sân bay.
Bây giờ đã là tháng bảy, cũng đã đến giữa hè rồi.
Khi hai người xuống khỏi xe taxi, từng cơn nóng theo gió quét tới, khiến cho người đi đường đều phải chạy đi tránh nắng, vội vàng tiến vào trong đại sảnh sân bay. Cô lấy hành lý từ tay của anh, Đồng Ngôn rất nhanh liền cầm tay kia của anh, cười cười với anh, “Anh cảm thấy nóng bức không?”
“Rất nóng…” Anh ngửa tay cầm lấy tay của cô, “Em không nóng sao?”
“nóng chứ…” Đứng ở đây mới chỉ trong chốc lát như vậy mà cả người cũng bắt đầu đổ mồ hôi, tay còn không muốn buông ra, “Anh miễn cưỡng nhịn một chút, chờ cho đến khi em lên máy bay, muốn có người nắm tay anh thì cũng không có khả năng nữa đâu.”
Cố Bình Sinh còn thật sự ừ một tiếng, “Sự nhẫn nại của anh tốt lắm, miễn cưỡng có thể kiên trì đến khi em lên máy bay.”
Cô có ý định chọc anh không ngờ bị anh chọc cho thẹn quá hóa giận, đành phải nắm tay anh thật chặt, dùng sức đánh trả.
Đáng tiếc anh hơi dùng lực một chút, cô liền ăn không tiêu, nhe răng trợn mắt cầu xin tha thứ.
Trên máy bay cô hoàn toàn không thể nắm chặt tay được, bắt đầu an ủi chính mình. Thật ra cũng chỉ có mười ngày thôi mà, xong kỳ thi rồi dọn dẹp phòng ngũ, xem thời gian thực tập rồi xin giấy giới thiệu, đợi sau 10 ngày là khoảng ngày 10 tháng 7 là có thể trở về nhà.
Sau khi đến trường học, cô phải lấy giấy chứng nhận bệnh tình chứng minh bà nội bị bệnh, gửi tới nhà trường cùng giảng viên dạy hai môn là vật lý và luật thương mại.
Sau khi xem lịch thực tập cùng với việc lấy được giấy giới thiệu, giảng viên trong viện cũng rất quan tâm hỏi thăm cô mấy câu, có muốn học viện giúp đỡ giới thiệu nơi thực tậ