Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2735 lượt.
hành, có lúc là vì quá để ý tới người khác nhìn mình như thế nào mà tạo thành.”
Anh nói như đó là kể chuyện mà không để ý có liên quan đến mình hay không.
Đồng Ngôn rút khăn ướt lau miệng và tay, chăm chú lắng nghe.
Thì ra anh cũng có khi không tự tin như thế.
Điều kiện gia đình anh rất tốt, lại học rộng tài cao như vậy, vốn nên là một người kiêu ngạo nhưng vì sao lại không tự tin như thế. Đồng Ngồn đưa khăn ướt đặt lại trên bàn ăn, đưa mắt nhìn anh đang lau tay ở trước mặt mình.
Thầy Cố… Cố Bình Sinh… Thầy Cố…
Mặt cô bỗng nhiên có chút nóng lên. Vì thế lại chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ,trong khi anh không nhìn thấy được mà nhếch cao khóe miệng.
Qua một lát sau cô mới hỏi anh, “Thầy Cố hôm nay làm sao lại đến học viện thế ạ?”
Anh đã ăn hết tào phớ, tiếp tục ăn bánh bao rán, dính chút dấm chua,
“Sợ em có chuyện gì, trực tiếp qua đây xem thế nào.”
Có chuyện gì?
Đồng Ngôn giật mình, có chút áy náy, “Hôm qua em không cẩn thận nên ngủ quên.”
Thời gian bữa sáng qua đi cũng nhanh, căn tin đã không còn mấy người, hai người đi dạo khắp nơi không mục đích, vừa đi vừa tán gẫu, cuối cùng anh đưa mắt nhìn đồng hồ, nói chính mình buổi sáng này còn có chuyện, đơn giản ăn xong bữa sáng. Đồng Ngôn cùng anh đi dọc theo căn tin, đi qua một con đường rất dài, rút cuộc dừng lại, “Em muốn đến thư viện đọc sách một chút.”
Kỳ thật cô rất muốn đưa anh đến nhà ga, nhưng lại sợ bị bạn học cùng lớp bắt gặp.
Anh cũng không nhiều lời, khi cô xoay người mới như chợt nhớ tới cái gì mà hỏi với theo, “Thứ bảy tuần sau là ngày thi tiếng anh cấp 6 sao?”
Đồng Ngôn quay đầu lại, “Vâng, buổi chiều em có cuộc thi tiếng anh cấp 6.”
Chuyện tình tuần sau thật sự anh không cần phải hỏi sớm như vậy, dù sao cũng có ba tiết môn luật trọng tài thương mại quốc tế nữa.
“Khoảng mấy giờ thì kết thúc?”
“Ba giờ chiều bắt đầu, khoảng năm giờ rưỡi thì kết thúc.”
Cô trả lời xong mới nhớ ra ngày đó là ngày mấy, là lễ giáng sinh.
Ngày thi môn tiếng anh cấp 6 năm nay thật sự… là làm người ta vô cùng căm phẫn.
“ Lúc đó cũng đã hết xe bus trong học viện rồi, “Anh nói, “Thi xong bắt xe taxi tới tìm tôi, tiền taxi tôi sẽ trả cho em có được không?”
Cô sửng sốt, rất nhanh trả lời lại anh, “Không sao đâu, em còn sinh hoạt phí, hơn nữa thầy lần trước…”
“Uh nhớ là vào ngày đó…” Anh cười cười, “Tôi vốn muốn đi đón em, nhưng hẳn sẽ rất kẹt xe, tôi đi từ nội thành đến học viện rồi lại về nội thành, chắc cũng đã khuya mất rồi.”
Là vào ngày đó///
Đồng Ngôn rút cuộc cũng gật đầu, “Được, em thi xong sẽ nhắn tin cho thầy.”
Cái này xem như… lần hẹn hò đầu tiên sao?
Đồng Ngôn mở máy tính của Trầm Diêu, tìm hiểu về chứng sợ hãi tầm nhìn, thực sự tìm hiểu các cách giải thích của các nhà bác sĩ và khoa học nổi tiếng. Bỗng nhiên bả vai bị ai đó vỗ một cái, “cậu đang đọc cái gì vậy?” Trầm Diêu quét mắt nhìn màn hình máy tính, “Cậu tính học tâm lý học đấy àh?”
Cô hoảng sợ, nghiêng đầu nhìn Trầm Diêu, “Hôm nay là chủ nhật, sao cậu không về nhà?”
Ánh mắt của Trầm Diêu lúc này tuyệt đối đủ giết người, “Tớ không phải nói rồi sao, tuần sau tớ cùng cậu đi gặp anh Thành Vũ yêu dấu àh?”
“Vào lễ Noel à? Không phải tuần sau sao?”
“Tớ vui mừng thấp thỏm không được sao? Tuần này tớ không về nhà.”
……
Đồng Ngôn còn tưởng rằng cô ấy chưa tỉnh ngủ nhưng mà nhìn dáng vẻ này của cô ấy thì có vẻ như là tỉnh ngủ rồi mà.
Nhìn biểu tình si mê của cô ấy bây giờ, Đồng Ngôn cũng hiểu được, cô ấy là thật sự muốn làm như vậy.
Vì thế những cảm xúc lo lắng khẩn trương vừa rồi nổi lên bị Trầm Diêu phá bĩnh như vậy cũng đã tan thành mây khói. Cô chống không lại một Trầm Diêu vừa nhõng nhẽo vừa cứng rắn như vậy, cuối cùng cô ấy đem tủ quần áo của chính mình đảo lộn hết cả lên, lấy hết bộ này sang bộ khác rồi phụ kiện này nọ, phối đi phối lại cho hợp ý cô ấy…
Đồng Ngôn không ngừng đưa ra ý kiến của mình, cuối cùng nói cho đến khát khô cả họng.
Rót chén nước ấm, che ở trong lòng bàn tay.
Rất nhiều năm sau, Đồng Ngôn vẫn còn thể nhớ tới ngày hôm nay.
Bạn tốt ù ù cạc cạc nói chuyện yêu đương, giữa mùa đông lạnh giá trong phòng ký túc xá không ngừng run run mà thay đổi các loại quần áo, mặc sức tưởng tượng tới quang cảnh gặp nhau của hai người. Mà chính bản thân mình lại ôm một ly nước ấm, hà hơi trên cốc nước, đem cảm xúc vừa mới xuất hiện giấu thật sâu trong lòng.
Thầy Cố, Cố Bình Sinh.
Đối với cô mà nói, ý nghĩa bắt đầu đã không còn giống nữa rồi.
Những tiết còn lại của môn luật trọng tài thương mại quốc tế anh vẫn giảng dạy như bình thường.
Đáng giận hơn là cô dùng phân nửa thời gian để ghi chép, hoàn toàn không dám ngẩng đầu đối diện với anh. Cuối cùng cô chỉ có thể buồn bực oán giận, vì sao lại hẹn hò sớm như vậy chứ?
Cuộc thi ngày đó, cô đã hoàn thành bài thi của mình nửa tiếng đồng hồ.
Sau khi ra soát lại phần trắc nghiệm và phần viết đoạn văn thật kỹ, cô nạp bài thi về sớm. Cô vừa ra khỏi phòng thi thì lập tức mở điện thoại, lại nhận được rất nhiều tin nhắn đến, tất cả đều là của Trầm