Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2734 lượt.

u có thể mang tớ đi cùng không?”
“…thế nhưng dám nghe lén điện thoại của tớ.” Đồng Ngôn còn chưa nói xong, Trầm Diêu đã đá bay luôn đôi dép lê trông chân, trèo lên giường của cô, xốc chăn lên nằm xuống bên cạnh cô, “Nhanh giới thiệu cho tớ đi. Cậu không biết khi nãy anh ấy chỉ nói một câu xin chào mà tim của tớ như là muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy, làm sao lại có một người đàn ông có giọng nói hay như vậy chứ.”
Đồng Ngôn bị cô ấy chen chúc vào trong góc tường, bắt đầu trả lời những câu hỏi của Trầm Diêu, không ngừng trả lời các loại vấn đề, chỉ cố ý tránh nói tới chuyện của Lục Bắc. Trầm Diêu nghiễm nhiên muốn thức thâu đêm để tâm tình, Đồng Ngôn bất đắc dĩ cầm lấy điện thoại di động của mình nhìn thời gian.
Bất ngờ là lại có một tin nhắn chưa được đọc.
“Bộ dạng của anh ấy như thế nào? Cậu có ảnh chụp không?” Trầm Diêu ôm chiếc gối, tựa vào tường, “Cậu cũng biết tớ đối với diện mạo không có yêu cầu gì cao, chỉ là muốn biết anh ấy có bộ dạng như thế nào mà thôi.”
Đâu chỉ đối với diện mạo không có yêu cầu, cơ bản đối với cái gì cũng chưa yêu cầu.
Không giống Tiểu Như, cái gì cũng cần phải có tiêu chuẩn để cân nhắc.
“Không có ảnh chụp, nhưng bộ dạng của cậu ấy rất điển trai, 80% là cậu sẽ thích.”
Cô không có biểu gì trên mặt, tay di chuyển mở tin nhắn ra đọc.
Cố Bình Sinh : Đã ngủ chưa? TK
Đồng Ngôn: Em chưa có ngủ. Trầm Diêu nằm cùng em, đang nói chuyện phiếm.
Cố Bình Sinh : Bình Phàm cũng ở đây nói chuyện phiếm với tôi.TK
Đồng Ngôn : sẽ không phải là vấn đề về tình cảm chứ ạ? Vừa rồi Trầm Diêu thay em nghe một cuộc điện thoại… thế nhưng đã nói thích người con trai gọi điện thoại tới kia rồi… chỉ là một cuộc điện thoại thôi mà, quá nhanh.
“Đồng Ngôn Vô Kỵ.” Trầm Diêu hung hăng đập vào cánh tay của cô, “Chung thân đại sự của tớ, thái độ của cậu không thể tốt hơn chút sao, còn cùng người ta gửi tin nhắn nữa chứ? Cười đến xuân tâm nhộn nhạo như vậy nữa cơ à?”
Cô ấy nói xong, liền lập tức nhào qua chỗ cô.
Đồng Ngôn sợ tới mức nắm lấy di động, “Cậu mà lại đây, tớ liền đá cậu xuống giường.”
Trầm Diêu rất nhanh đầu hàng, tiếp tục nói liên miên, hỏi đủ loại chuyện. Đồng Ngôn lặng lẽ đưa tay đổi tên Cố Bình Sinh thành TK, ngẫm lại vẫn là không ổn lắm, cuối cùng đổi thành chính tên của mình, Đồng Ngôn.
Như vậy ai nhìn đến cũng không đoán ra người kia là ai.
Cố Bình Sinh rất nhanh đã trả lời lại: có lẽ là do liên quan tới tính cách, có người thận trọng cân nhắc, có người liều lĩnh.TK
Vào giữa đêm khuya, Trầm Diêu bỗng nhiên rơi vào bể tình, đề tài nói chuyện của hai người lại nói đến vấn đề này. Đi qua hai tuần mười mấy ngày, tuy rằng thường xuyên liên hệ, lại không bao giờ thảo luận qua vấn đề tình yêu này.
Đồng Ngôn cùng Trầm Diêu còn nói một lát, cô mới có dũng khí dùng ngữ khí lơ đãng hỏi anh : Còn anh thì sao? Anh sẽ làm thế nào?
Qua thật lâu sau anh mới trả lời : The longer you have to wait for something, the more you will appreciate it when it finally arrives. TK
“hả?” Trầm Diêu tận dụng mọi thứ, nhìn lướt qua, lập tập cười mờ ám nhìn cô, “Là ai thế, ai muốn chờ cậu thế hả?”
Trầm Diêu lập tức bị cô đuổi khỏi giường, cô dùng tay đẩy đẩy để ép cô ấy phải xuống, “Xuống giường, xuống giường, tớ muốn đi ngủ.”
“Đừng nóng vội, đừng nóng vội” Trầm Diêu lập tức nhấc tay đầu hàng, “Tớ cái gì cũng không có thấy.”
Di động dường còn tin nhắn đến, cô lại không dám xem trước mặt Trầm Diêu.
Trầm Diêu còn nói một lúc thật lâu nữa, cô chỉ không yên lòng ứng phó, trong đầu lặp đi lặp lại câu nói vừa rồi.
Chờ cho đến khi nằm một mình trên giường, cô mới đưa di động ra.
Ánh sáng phản chiếu từ màn hình di động, trong bóng đêm thật bắt mắt:
Nói đơn giản một chút chính là cái gì đó được chờ đợi lâu dài thì càng đáng giá để được chúng ta quý trọng.TK






Ngón tay nắm lấy chiếc điện thoại giống như sắp giữ không nổi nữa, vô ý thức di chuyển quệt nhẹ lên màn hình, vì máy sưởi đang hoạt động nên chiếc điện thoại có chút nóng lên, giống như một hàng ký tự lúc nãy cứ lặng yên không tiếng động mà nóng dần lên trong lòng cô.
Qua thật lâu sau cô mới viết tin nhắn trả lời lại.
Nhưng mới viết được một chữ “em” thì giường bỗng nhiên lại bị rung lên. Trầm Diêu không ngờ lại leo lên giường của cô, “Không được, tuần này tớ lại quên lấy thảm điện rồi, đêm nay hai đứa mình cùng ngủ giường của cậu nhé?”
Cô hoảng sợ, tùy tay liền gửi tin nhắn….
“Cậu đi sang giường Tiểu Như mà ngủ, giường của cô ấy có thảm điện đó.”
“Là điện thoại của tớ, không phải của cậu.”
Đông Ngôn vừa nói, vừa mở tin nhắn ra đọc.
Tôi vừa mới xuống xe, có muốn cùng ăn sáng với tôi không?TK
Hôm nay rõ ràng là không có tiết của anh, như thế nào lại đến trường học rồi?
Đồng Ngôn mặc áo lông rất dày, vừa đi đến khu căn tin ở phía tây vừa cân nhắc, rất nhanh liền thấy Cố Bình Sinh đứng ở nơi các giáo viên dừng chân, hai tay đút trong túi quần, đang đọc báo ở trạm chờ.
8h, vừa vặn là thời gian bắt đầu tiết họ