Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2732 lượt.
tra nếu lỡ may có sai sót nào đó mà quên mất.
“Cậu biết không, ngày hôm qua có mấy cô bé học khóa dưới hỏi tớ về luật thương mại trọng tài quốc tế…”Trầm Diêu thấp giọng cảm thán, “Tớ nói với mấy em ấy là gấp cái gì, còn tận hai học kỳ nữa mới học tới. Nhưng mà… haiz…. Nhưng nhìn mỹ nhân sát như thế này tớ còn luyến tiếc thầy ấy đi dạy người khác. May mà thấy ấy không cần dạy pháp luật công cộng cho mấy đứa năm hai cho nên ít nhất đến bây giờ lớp chúng ta là độc chiếm thầy ấy trong học viện này rồi.”
Đồng Ngôn chống cằm nhìn, anh vẫn đang tiếp tục uống nước.
“Đáng tiếc…” Vương Tiểu Như ngồi bên trái cô cũng cảm thán một câu, “Học kỳ sau chính là học kỳ cuối cùng của bọn năm 4 mình rồi, sắp phải đi thực tập rồi.” Cô ấy nghiêng đầu, cố ý nhìn ra ngoài phòng học, lớn tiếng nói, “các bạn thân yêu, ai thầm mến thầy thì nhanh chóng thổ lộ đi, thời gian không còn nhiều lắm đâu, đừng để cho đàn em chiếm được phần thắng.”
Qua chủ nhật thì chỉ còn 5 tuần, 35 ngày.
Đồng Ngôn dùng bụt gạch dưới ngày thứ 7, nhìn một loạt bút tích màu đen có quy luật rất cẩn thận, cô bỗng nhiên phát hiện đã không cần khoanh tròn thời gian Cố Bình Sinh phải rời khỏi nơi đây nữa rồi.
“Cậu nói xem…” Trầm Diêu đem chân gác lên bàn học rồi nói, “Văn Tĩnh Tĩnh cũng hơi quá đáng, cái gì cũng không nói liền xin chuyển ký túc xá, tớ nghĩ thật lâu cũng không hiểu, bình thường chúng ta đối xử rất tốt với cô ấy mà.”
Đồng Ngôn buông bút, “Không phải là rất tốt sao? Ba người một phòng ký túc xá, rộng thêm không ít còn gì,”
“Cái gì ba người, rõ ràng sắp biến thành hai người…” Trầm Diêu mở cây đàn ra, dùng tay gảy gảy khiến trong phòng dần dần vang lên những nốt nhạc trầm bổng, rất tuyệt vời, “Một người thì đổi ký túc xá, một người thì cả năm chẳng ở ký túc xá ngày nào.”
Cô ấy đưa mắt nhìn về phía cửa phòng ký túc xá đang đóng chặt kia rồi tặc lưỡi một cái, đứng dậy mở cửa tủ quần áo của Vương Tiểu Như, “Xem quần áo của Tiểu Như nhà chúng ta, nhìn giống như tủ áo của mẹ tớ vậy, tớ thề rằng lần này cô ấy đổi bạn trai tuyệt đối là từ xuất thân của người đó nữa.”
Đồng Ngôn gật đầu, trèo theo bậc thang lên giường trên của mình, mở đèn đầu giường.
Trầm Diêu vẫn tiếp tục luyên thuyên,..
Cô lại cầm lấy di động nhìn nhìn, có chút không yên lòng.
“Tớ ngày đó thấy Vương Tiểu Như đi tìm Cố mỹ nhân thỉnh giáo vấn đề gì đó…”Trầm Diêu quả thực rất bà tám, ôm ấp tình cảm chia xẻ cho cô, “Cậu nói xem, Tiểu Như có thể muốn thu phục thầy Cố hay không nhỉ, tìm một chỗ dựa cho mình?”
“Chắc là không thể nào?”
Cô đưa tay điều chỉnh lại chiếc gối, với tay tắt đèn đầu giường, đi ngủ…
Từ sau lần cảm cúm đó, anh mỗi ngày khoảng giờ này đều gửi tin nhắn cho cô, quan tâm tới bệnh tình của cô. Sau đó lén hẹn thời gian, đưa cho cô rất nhiều thuốc, thường xuyên qua lại, hai người đều đã gửi rất nhiều tin nhắn nói chuyện phiếm.
Nhưng hôm nay, bắt đầu từ lúc tan học buổi sáng đến giờ, anh đều không có gửi tin nhắn…
Trầm Diêu thấy ngọn đèn đã tắt, cũng tự giác dừng nhạc…
Đồng Ngôn vừa nằm ngủ mơ mơ trong chốc lát, bỗng nhiên chuông điện thoại ký túc xá vang lên. Hơn nửa đêm, chuông điện thoại vang lên trong ký túc xá như thế… Cô vừa định dùng chăn bông trùm đầu, tiếp tục ngủ chợt nghe Trầm Diêu kêu chính mình, “Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn, em yêu, điện thoại của cậu.”
Trầm Diêu đem ống nghe kéo đến bên giường Đồng Ngôn, thần sắc rất quái dị mà đưa điện thoại cho cô nghe.
Đồng Ngôn nhận ống nghe, nói Alo một tiếng.
“Đồng Ngôn, đừng ngủ, tỉnh dậy, tỉnh dậy đi.”
Giọng nói này rất quen thuộc, cô suy nghĩ một lát rồi mới nhớ là ai.
Là bạn học trung học của chính mình, cũng là bạn thân nhất của Lục Bắc, Thành Vũ.
“Ừ, cậu nói đi.”
Thành Vũ hàn huyên hai cậu, nói chính mình chuẩn bị lễ Noel này đến Thượng Hải, thuận tiện cùng Đồng Ngôn tụ họp. Đồng Ngôn không cần suy nghĩ liền từ chối, bên kia im lặng nửa ngày mới nói, “Đồng Ngôn, tớ đáp ứng Lục Bắc muốn đón lễ Noel cùng với cậu. Làm sao vậy? Có muốn thử xem học luật ở Thượng Hải có hơn học ở đại học Hồ Nam không, tớ nhớ rõ khoa luật của trường tớ tốt hơn trường cậu nha.”
Thành Vũ cố ý nói đùa chuyển đề tài.
Cô trầm mặc thật lâu, mới nói, “Đừng ép tớ, cậu biết lý do rồi.”
Cuối cùng Thành Vũ cảm thấy nên ngắt điện thoại, rất nhanh nói tạm biệt với cô.
Cô đang cố gắng tìm về giấc ngủ của mình, Trầm Diêu đã muốn đem ống nghe bỏ về chỗ cũ, đến bên dưới giường của cô, ngửa đầu nhìn Đồng Ngôn, “Đồng Ngôn vô kỵ, tớ yêu rồi.” Đồng Ngôn không hiểu gì mà cứ nhìn cô bạn mình như vậy, vẻ mặt cô ấy say mê nói, “Tớ yêu giọng nói của anh chàng ban nãy, cậu mau giới thiệu cho tớ, tớ không xong rồi, tớ thật sự yêu hắn rồi…”
Đồng Ngôn hoàn toàn tỉnh ngủ..
“Anh ấy là sinh viên sao? Là bạn học của cậu sao?”
Đồng Ngôn dở khóc dở cười, “Đúng, là sinh viên khoa luật của trường đại học Hồ Nam…”
“Một trường lịch sự đã lâu.. tuyệt đối sơ với học viện mới thành lập được ba năm như ta là tốt hơn nhiều…” Ánh mắt Trầm Diêu sáng lên, “Anh ấy nói lễ Noel này sẽ tới Thượng Hải sao? Cậ