Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2752 lượt.
i một nơi cách khá xa trường học, chờ cho đến khi ăn xong cô mới nói ra nguyện vọng được mong mỏi trong một tuần qua của bản thân cô, “Tuần này em đều phải ở trường ôn tập rồi, ngày mai chắc hẳn sẽ không có việc gì làm nữa đâu.”
Suốt một tuần không gặp, vừa vặn ngày thứ bảy có thể được nghỉ ngơi, có thể ở bên cạnh anh.
Cụ thể là làm cái gì? Cô cũng chưa nghĩ ra.
Cuối cùng ngàn tính vạn tính cũng không tính đến chuyện thay đổi nơi đọc sách mà thôi.
Cố Bình Sinh tuyệt đối là cố ý, cô ngồi ở trong thư phòng của anh, khó có được cơ hội nghỉ ngơi khi hỏi anh vài vấn đề, hoặc là tùy ý tán gẫu vài câu, anh chưa bao giờ nói tiếng Trung..
Trong nhà anh rất ấm áp, trong thư phòng cũng vậy, sự ấm áp này khiến cho cô muốn ngủ.
Đồng Ngôn có một khái niệm, chép tới tận ba lần, một chữ cũng không bỏ sót, thế nhưng cuối cùng đều không có nhớ kỹ được. Cô theo bản năng đưa bút xoay trên đầu ngón tay, lặng lẽ nghiêng đầu nhìn anh, qua một lát, anh dường như phát hiện ra biểu hiện của cô, cũng chỉ buông sách xuống rồi quay sang nhìn cô.
“Trước tiên là nói về vấn đề tốt nhất nên làm bây giờ…”Cô vươn tay, làm động tác không cho anh nói gì, “Để cho em nghỉ ngơi một chút đã, hơn nữa sau này không cần nói bằng tiếng anh nữa… học kỳ này em đã thi qua tiếng anh cấp 6 rồi.”
“Em xem xong rồi sao?” Anh rút cuộc cũng khôi phục lại bình thường.
Cô gật gật đầu. Nguyên ngày hôm nay đều đọc về khái niệm án lệ, án lệ khái niệm…đã muốn phát ngốc rồi.
Cũng mayu anh cũng nhận thấy được cô đang bị tra tấn, rút cuộc cũng buông tha cho ý định tiếp tục giám sát ở trong đầu.
Cô đứng lên, đi ra ngoài ban công nhìn ra khung cảnh thiên nhiên ở bên ngoài.
Là trời sắp mưa? Hay là sắp có tuyết rơi?
Cô bỗng nhiên nhớ tới khi vừa tới Thượng Hải, thường xuyên bị ba người trong ký túc xá cười nhạo, “ Mùa đông đó, khi em bắt đầu lên lớp thì liền cảm thấy rất bi thảm, bọn họ đều cười nhạo em là người phương bắc như vậy mà còn sợ lạnh..” Cô quay đầu lại cười với anh, “Em quả thực không có cách nào khác để nói lại các cô ấy, em lần đầu tiên mặc áo lông, nhưng cây ô cầm khi đi học lúc đó thì lại bị đánh cho hư mất… từ nhỏ em chỉ biết mùa đông sẽ có tuyết rơi, lại không biết rằng mùa đông còn có những cơn mưa tầm tã như thế.”
Anh tùy tay bóc một viên kẹo sữa, bỏ đi lớp vỏ, đem phần trắng ngà kia đút cho cô, “Nếu không tập được quen thì bắt buộc lúc đó phải trở về nhà…”Cô cắn viên kẹo, ngậm trong miệng, “Nhất định phải về, nếu không sẽ không có người chăm sóc cho bà nội.”
Cô hai năm nay đã rất hối hận, bởi vì nghĩ rằng phải rời khoản hoàn cảnh tồi tệ đó, lại đã quên còn một người già cả cần chăm sóc, người già cũng cần phải được chăm nom cũng như có người bầu bạn.
Hai người ngồi nói chuyện một lát nhưng thực sự đã có tuyết rơi.
Đồng Ngôn còn hưng phấn không được 10 phút, thì trời liền có mưa lớn. Chung quy là phía nam, chỉ mấy hạt tuyết cũng không thể nói hết được sự giá lạnh nơi đây.
“Buổi tối cơm nước xong, anh đưa em về trường.” Anh dường như nhìn thấy Đồng Ngôn ăn rất vui vẻ, chính mình cũng bóc một viên kẹo, ăn vào trong miệng, qua một lúc sau mới nói, “Quả thực là ăn rất ngon.”
Cô nhìn gói kẹo trong tay anh, “Cái kẹo anh vừa ăn là hương vị gì vậy?”
“Hình như là đậu đỏ.” Anh đem vỏ viên kẹo đưa ra cho cô xem, nhìn tên trên đó, “Bình thường từ nhỏ em đã thích ăn những viên kẹo hình con thỏ này, em nhớ rõ đều là màu trắng, không nghĩ tới hiện tại cũng có màu đỏ.”
Cũng là ăn loại kẹo này từ nhỏ.
Cũng chưa từng có ăn qua hương vị đậu đỏ,… Cô xoay người tìm trong hộc bàn thủy tinh kia cả nửa ngày cũng không có gì, mới ai oán nhìn anh, “Cái kẹo anh vừa ăn là cái cuối cùng rồi còn đâu, trong này chỉ còn sữa chua với mùi vị tương tự thôi, làm gì có đậu đỏ chứ.”
Anh cười, tựa người vào bàn học, “Không sao, còn có anh.”
Nói xong liền kéo cô tới bên người, ôm vào trong ngực, cúi đầu hôn.. như muốn truyền hương vị đầu đỏ nơi khoang miệng và nơi đầu lưỡi sang cho cô vậy.
Hai người đều vừa ăn xong kẹo ngọt, gắn bó đến mức quá ngọt ngào, làm sao có thể ăn ra là hương vị gì nữa chứ. Nơi này không giống rạp chiếu phim, không có ngọn đèn cũng như những hình ảnh khiến con người ta mê hoặc, cũng không có những nhịp tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực… hai người cứ như vậy, hôn rồi lại hôn, nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, trong mắt cũng chỉ có mỗi mình anh.
Trời dần dần tối, căn phòng cũng dần dần chìm vào bóng tối.
Cô mím môi cười, nhìn ra ngoài trời, “Em phải về rồi.”
“Đêm qua anh mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, chúng ta ở nhà ăn xong bữa tối, anh sẽ đưa em về trường.”
Đồng Ngôn kinh ngạc, “Ai nấu?”
Anh cười hỏi lại, “Em không biết nấu sao?”
“Nấu được… nhưng cũng không phải là rất ngon thôi.” Còn có việc đột nhiên tập kích người ta như vậy sao?
“Không sao, chắc hẳn so với bình thường thì vẫn có thể ăn được.” Anh nói xong, lại bồi thêm một câu, “Kỹ thuật thái rau của anh tốt lắm.”
Thái rau ai không làm được cơ chứ?
Cô thấy anh nhặt mấy củ khoai tây để lên chiếc thớt gỗ b