Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2787 lượt.
đói bụng chạy đến gần nhà anh, đứng trong phòng nấu bánh nhận được tin nhắn thì ngẩn người, đến cuối cùng là không tới một giờ mà đã ăn hết một mâm sủi cảo…
Chỉ có vậy mà để đến nửa đêm rồi, lại giảm bớt được sự lo lắng lúc ban ngày.
Cô nhìn anh, cảm thấy điều gì cũng không quan trọng, chỉ cần ở bên anh là tốt rồi.
“Mấy ngày tiếp theo anh cũng không có việc gì cần làm….” Anh lấy áo lông từ sau chỗ ngồi, đưa cho cô, “Cho nên em cần đi đâu, có thể nói anh biết.”
Cô vâng một tiếng, nhận áo lông mặc vào, vừa muốn nói gì, chợt có người ở phía sau cô gõ lên cửa kính xe.
Đồng Ngôn quay đầu lại, tim đập loạn nhịp.
Bà nội không biết khi nào thì đã xuống dưới, lúc này đã bước đến bên cạnh cửa xe chỗ cô người, nếu không gõ cửa kính xe, ngay cả Cố Binh Sinh cũng không để ý đến. Anh thấp giọng nói cô xuống xe, Đồng Ngôn mới giật mình mở cửa xe, “Bà làm sao lại xuống dưới này thế ạ? Bên ngoài lạnh như thế…”
Sắc mặt của bà nội có chút nghiêm túc.
Bà nội thay cô sửa lại mũ lông ở phía sau, nhìn về Cố Bình Sinh đang bước xuống xe, “Thầy Cố, có thời gian nói chuyện một chút không?”
Cố Bình Sinh theo sau Đồng Ngôn xuống xe, căn bản chưa kịp mặc áo khoác. Gió bắc rất lớn, vạt áo sơ mi của anh bị gió thổi bay lên, lại cũng không có ý tứ quầy lại xe lấy quần áo, chỉ gật đầu nói, “vâng ạ, bà nội muốn nói chuyện ở đây hay là lên lầu ạ?”
Sau đó anh và bà nội ở dưới lầu nói chuyện rất lâu.
Đồng Ngôn đứng ngay cửa sổ nơi tầng ba, nhìn hai người bọn họ ở phía xa xa, tuy rằng không nghe được họ nói gì, cũng hiểu được bà nội chắc chắn sẽ không chấp nhận được mối quan hệ này, nhưng bà nội sẽ nói điều gì với anh? Sẽ nói như thế nào đây?
Cô không đoán được.
Sau khi về nhà, đây là lần đầu tiên người nhà của cô tỏ thái độ rõ ràng với mối quan hệ giữa cô và Cố Bình Sinh.
“ khi còn đi học, rất nhiều học sinh sinh viên có cảm tình sùng bái quá mức đối với thầy cô giáo của mình, đợi cho đến khi cháu ra trường, sẽ hiểu được cháu và người đó không giống nhau, cũng là người không thích hợp với cháu.”
Anh nói cái gì? Quyết định làm gì?
Cô xốc rèm cửa sổ lên, nhìn về phía xa trong màn đêm, gửi cho anh một tin nhắn : Kết quả hình như không được tốt cho lắm?
Rất nhanh đã nhận được tin nhắn trả lời của anh.
Anh cũng đã đoán trước được.TK
Anh đoán trước điều gì?
Trong thiên hạ này không có bữa cơm trưa nào là miễn phí cả, cần phải trả tiền làm cơm chứ.
………….
Đồng Ngôn dở khóc dở cười nhìn điện thoại : theo như cách nói của người trung quốc mà anh thường nói thì anh chính là một thầy giáo dạy toán đấy à?
Tuy rằng những lời này không chính xác chút nào, nhưng lại làm dịu đi một phần cảm xúc mới vừa rồi còn đang dâng trào, Đồng Ngôn hạ đèn bàn chiếu sáng xuống, cùng anh nói chuyện một lúc, mới hỏi anh đã về nhà chưa?
Cố Bình Sinh trả lời rất bình thản : anh còn ở gần nhà em.
Cô sửng sốt một chút, theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không thấy xe của anh. Cố gắng nhìn xung quanh một lần nữa, sau đó mới phát hiện ra phương hướng cô tìm là sai lầm, anh hẳn là ở phía bên kia phòng khách mới đúng. Khi ý nghĩ này xuất hiện trong đầu, nhịp tim của cô cũng tăng nhanh một chút, cũng may lúc này bà nội đã ngủ rồi.
Cô mở cửa phòng mình, thật cẩn thận đi xuyên qua phòng khách nhỏ, đi đến bên cửa sổ.
Xốc rèm cửa sổ lên.
Đây là con đường ngay sát nhà cô.
Dòng xe cộ vẫn cứ như trước, đèn đuốc vẫn sáng như trước, chiếc xe kia vẫn đứng ở nơi đó.
Anh đã mặc áo lông vào, vẫn đứng ở cạnh xe, dường như cảm giác được cô sẽ xuất hiện, nhìn lên phía rèm cửa sổ đã bị nhấc lên một góc, rất nhanh khép lại ngón tay giữa và ngón trỏ, chạm nhẹ trên trán.
Có người đi qua bên cạnh người anh, tò mò nhìn lên trên lầu theo tầm mắt của anh…
Đồng Ngôn thấy không rõ vẻ mặt của mọi người, nhưng cảm thấy những người đang đứng phía ngoài quan sát kia khẳng định là đang đố kỵ với cô.
Được rồi, có anh ở đó, cô có thể có chút tự kỷ của bản thân chứ.
Bởi vì anh vẫn luôn quan tâm cô như vậy.
Cô nhịn không được, nhếch môi mỉm cái, cái trán vẫn đang còn để ở trên cửa thủy tinh, khó có khi cảm nhận được cái lạnh lẽo nơi tấm cửa thủy tinh vào mùa đông thế này, nhưng lại thoải mái như vậy. Có lẽ là vì…trong lòng ấm áp.
Ngày hôm sau Đồng Ngôn phải đi Thiên Tân, bởi vì thời gian dài ở cùng với bà nội, cô không thể lấy điện thoại ra liên lạc với anh được. Lộ trình xe lửa cũng không lâu, trên tàu ai nấy đều hồ hởi vì sắp được về nhà, bà nội cũng đang cười nói chuyện phiếm với người mẹ ôm đứa con ngồi ở bên cạnh. Đồng Ngôn mở hộp giữ ấm ra, uống lên một ngụm trà nóng, lại nhớ tới lời anh nói.
Anh nói, anh hoàn toàn có thể lý giải được phản ứng của một người đã từng làm nghề giáo đối với chuyện của hai người. Anh thậm chí cũng từng cùng mẹ xảy ra việc mâu thuẫn như vậy, từng có một đoạn thời gian trốn tránh ngắn ngủi.
Anh nói, tất cả cũng sẽ không phải là vấn đề.
Anh nói, anh ở Bắc Kinh chờ em trở về.
Cô tựa người trên cửa