Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2791 lượt.
muốn em đến nhà anh sao?”
Anh cũng cười rộ lên, “Anh cầu còn không được.”
Thứ bảy qua đi thì sẽ đến ngày chủ nhật.
Cô cắn môi, nhìn anh cười càng tươi thì lại càng cảm thấy khổ sở.
Hoại tử vô khuẩn đầu xương đùi, giai đoạn cuối.
Anh nói ra một cách bình thản dễ dàng như vậy, cô lần đầu tiên phát hiện thái độ ra vẻ kiên cường của anh nhưng thật ra lại đem tất cả mọi người đẩy ra xa, cách chính bản thân anh rất xa… “Em có thể tạm nghỉ học học kỳ này, đợi đến sang năm lại tiếp tục học tiếp năm ba.” Cô kề sát vào người anh, “Như vậy cũng sẽ không ảnh hưởng gì tới thành tích học tập, chỉ là tốt nghiệp muộn một năm thôi, được không?”
Anh không có trả lời.
Đồng Ngôn ôm cổ anh, rất nhanh cắn lên môi anh, cẩn thận hôn lên môi anh, dịu dàng mà lại chấp nhất.
Qua một lúc sau, mới buông anh ra, làm cho anh nhìn vào miệng mình, còn thật sự hỏi, “Được không anh?”
“Không được.” Giọng nói của anh đã trở nên rất nghiêm túc, “Nếu anh bị ung thư giai đoạn cuối, anh nhất định sẽ mang em cùng trở về Bắc Kinh, để em ở bên cạnh anh, nhưng bệnh này không có nghiêm trọng như vậy.”
Hai người đứng kề sát nhau, không biết có phải vì tranh chấp hay không, nhiệt độ cơ thể có chút tăng lên, có chút khống chế được, mặc kệ là nhịp tim hay là tình cảm trong người đang dâng trào.
Đồng Ngôn nhíu mày, thấp giọng nói, “Anh không cần rủa chính mình như vậy.”
“Em cũng không cần mê tín như vậy.” Cố Bình Sinh nắm lấy hai tay của cô, “Anh học y, chưa bao giờ kiêng kị điều gì.”
Lông mày cô nhíu càng chặt, không nói điều gì nữa.
Nhưng cô đã dùng 10 phút kế tiếp, làm một chuyện…. dùng hết sức mà hôn lên môi của anh. Ở trong phòng bếp hơi thở tràn đầy hương vị này, dùng hai tay ôm lấy cổ của anh, cứ như vậy mà hôn anh, đồng thời cũng bị anh hôn.
“Không cần tiếp tục nữa nhé.”
Giọng nói của anh có chút phập phồng bất thường, vẫn hôi môi của cô cũng như nói cho chính mình, cũng như nói cho cô biết.
Nhưng chính vì một câu này lại không thuyết phục được bất cứ ai.
Đồng Ngôn nhắm mắt lại, trực tiếp bị anh ôm lên trước ngục, hai chân rất tự nhiên mà quấn lấy thắt lưng của anh. Hai người cứ vừa hôn vừa dây dưa không ngừng như thế, lúc nhẹ nhàng lúc thô bạo, không có ý định sẽ tách ra.
Cô ở nơi ở của anh lâu như vậy, nhưng chưa từng bước vào phòng ngủ của anh.
Khi Cố Bình Sinh dùng đỉnh đầu gối mở cửa, cô mới miễn cưỡng tránh đi anh, tò mò nghiêng đầu đánh giá gian phòng này, “Phòng của anh rất đơn giản.” Nói xong mới phát hiện ra, hiện tại trong phòng đang rất tối, anh không nhìn thấy được cô đang nói cái gì.
“Em muốn bật đèn sao?” Anh nhẹ nhàng cọ vào hai bên má của cô.
Đông Ngôn do dự mà gật đầu.
Anh ôm cô nằm lên trên giường, với tay mở đèn tường, ngay lập tức cả phòng sáng lên, cô nhìn thấy chiếc áo sơ mi của Cố Bình Sinh đã được mở khá rộng… Nhưng lại cảm giác ngượng ngùng đã nhanh ập đến, rất nhanh lắc đầu nói với anh, “vẫn là nên tắt đèn đi.”
Anh dường như nở nụ cười, không nói chuyện, lại ấn nút làm biến mất đi nguồn sáng trong phòng.
Vào đêm đông, ánh trăng ngoài cửa sổ cũng rất mịt mờ, nhưng không hiểu sao anh lại cảm thấy không phề hà gì, nụ hôn xâm nhập cẩn thận đã trở nền mềm nhũn.Từ ánh sáng đến xúc cảm, đều là ấm áp mềm mại như vậy.
Dưới ánh sáng này đây, có thể nhìn đến hình xăm từ cánh tay tới khuỷu tay của anh, những họa tiết uốn lượn, nhưng lại không làm cho người ta sợ hãi.
Anh ôm thân thể của cô, chóp mũi để sát ngay với chóp mũi của cô, cô vẫn còn đang đắm chìm trong đau đớn nhưng vẫn cố gắng nhìn anh. Bởi vì cửa đóng đèn đã tắt, hai người trong lúc này không biết dùng ngôn ngữ trao đổi như thế nào, nhưng trong tầm mắt lúc mơ hồ lúc rõ ràng, cô lại có thể cảm giác được ánh mắt của anh, chừng từng có rời khỏi người cô.
Sau đó Đồng Ngôn nằm trong lòng anh, mơ hồ chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh lại thì cũng đã quá nửa đêm.
Cố Bình Sinh cứ ôm cô như vậy, dựa vào đầu giường, nửa nằm nửa ngồi, thoạt nhìn giống như anh vẫn không có ngủ.
Đồng Ngôn di chuyển thân mình một chút, anh rất nhanh chóng mở đèn lên, “Em tỉnh rồi?”
Từ góc độ này nhìn qua, rất giống như một đêm trong quá khứ kia, anh ngồi trên hành lang, mái tóc che khuất ánh mắt, trên người luôn mang theo cảm giác khổ sở không thể hóa giải được. Còn bây giờ tóc ngắn hơn lúc đó một chút, có thể nhìn ra nét cười hiện rõ trong đôi mắt anh.
“Anh là đang cùng thượng đế sám hối đấy à?” Đồng Ngôn nửa thật nửa đùa nhìn anh.
“Anh không tin vào thiên chúa giáo.” Cố Bình Sinh ôm cô, hôn lên trán của cô, “Giống như ngay từ đầu anh đã nói với em, khi chúng ta tham dự lễ Vọng trong đêm giáng sinh đó.”
Cô gật gật đầu, muốn tách ra khỏi anh một chút, để cho anh có thể nhìn thấy chính mình nói một cách rõ ràng, “Sau học kỳ sau nữa, có lẽ anh cũng sẽ không tham gia giảng dạy nữa, có phải không?” Anh gật đầu, “Ừ, phải xem tình trạng khôi phục của anh.”
“Cho nên từ học kỳ kế tiếp thì anh cũng đã không còn là thầy giáo của em nữa.” Cô rất vừa lòng với đáp án của anh.
Cố Bình Sinh lúc này mới hiểu được, cô