Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2806 lượt.

một chuyện rất nghiêm túc.”
“Cậu có rồi?”
Đồng Ngôn trừng mắt liếc nhìn cô ấy một cái, không hề để ý tới sự trêu chọc của Trầm Diêu.
Nick MSN của anh vẫn sáng nhưng anh vẫn không có trả lời.
Chẳng lẽ là đi tắm rửa? Nhưng… trong đầu của Đồng Ngôn hiện ra tình cảnh của đêm đó, bỗng nhiên có chút sợ hãi, anh ở nước Mĩ hẳn là sống một mình rồi, nếu bỗng nhiên bị té, ngã sấp xuống… Cô rất nhanh lướt trên bàn phím, ngay cả tiếng vang to hay nhỏ cũng làm cho lòng người bất an theo, “Anh còn ở đó không?”
“Còn. Anh đang tự hỏi nên trả lời vấn đề của em như thế nào.”
“Vấn đề gì?”
“Em hỏi anh, có nhớ em hay không?”
Thật sự là giảo hoạt.
Cô bắt đắc dĩ với cách né tránh không đúng của anh. Nhưng trả lời như vậy cũng đã rất rõ ràng rồi, anh đã có chủ ý của mình.
Rất nhanh, anh gửi cho cô một tệp tin.
Đáng tiếc sau khi ấn nhận xong, bởi vì tốc độ mạng có vận đề, tốc độ truyền quá chậm, phỏng chừng đến sáng mai cũng chưa nhận xong. Cố Bình Sinh giống như cũng phát hiện ra điều này, đóng cửa sổ yêu cầu gửi file, “Khoảng mười phút sau là có thể nhận được mail rồi.”
Đồng Ngôn có chút tò mò, hỏi anh là cái gì.
“Đáp án.”
Bỏ lại một câu như vậy, nick MSN của anh nhanh chóng xám xịt.
Đồng Ngôn có chút bất ngờ không hề nghĩ tới điều gì nữa, chỉ có thể mở mail ra, chờ tệp tin được gửi qua mail. Khoảng 10 phút sau, quả nhiên liền có mail gửi tới, hơn nữa không chỉ có một mà là 10 mail cùng gửi tới một lúc.
Khó trách anh nói như vậy, từng mail từng mail được gửi đi, xác thực cần thời gian lâu như vậy.
Cô đúng thời gian mở mail thứ nhất ra.
Ngôn Ngôn :
Trước kia sau khi làm phẫu thuật anh cũng có thói quen vẽ ra ý nghĩ cuối cùng của chính mình,từ lúc phẫu thuật bắt đầu cho đến khi chấm dứt, hoặc là giảng giải cho một ai đó hiểu về một vấn đề nào đó, thói quen vừa vẽ vừa giảng, từng bước làm cho người ta nhìn ra được quá trình tiến hành phẫu thuật.
Không giống như khi chụp một tấm hình, trước khi hạ bút thì cần phải nhớ lại. Vừa rồi khi anh Scan tấm hình, còn thật sự nhìn lại tấm hình trong tay mình, sự thật đã chứng minh rằng Cố tiên sinh rất rất rất nhớ Cố Phu nhân.
TK.
Có một file đính kèm theo bức mail này, là một bản phác họa không tính là tinh xảo cho lắm, ở trong phòng học, hình dáng mọi người làm nền chỉ được vẽ qua loa, chỉ có hai người đứng đó được vẽ cẩn thận hơn rất nhiều.
Nhìn ngày được chú thích tấm hình mới biết được là ngày đó … anh đi.






Khuôn mặt mơ hồ, nhưng lại có thể phân biệt rõ ràng được người kia chính là mình.
Cô đoán không được ngày đi học này là ngày nào, giống như là lần đầu tiên có xác minh thân phận của anh, vẫn là bị anh gọi lên trả lời khái niệm về luật trọng tài thương mại quốc tế. Giống như anh nói, đây là lúc anh ở trên máy bay, dựa vào những trí nhớ vụn vặt mà vẽ ra.
Chín mail kế tiếp đó, không có nội dung gì. Chỉ có vỏn vẹn một bức hình mỗi mail.
Cô nhìn mà có chút xuất thần, đoán xem đây là những ngày nào, thời khắc nào.. Giống như cô chơi trò chơi cùng anh, khi anh nhớ lại rồi vẽ ra, cô đoán thời gian, cũng đồng dạng với việc không ngừng nhớ lại những việc đã qua, nhớ rõ từng thời khắc đã qua.
Trầm Diêu không biết từ khi nào đã vụng trộm đứng sau lưng cô, lập tức kêu một tiếng, “Học Y quả thật là giỏi, chỉ cần một hai nét bút đã vẽ ra được một bức tranh rồi, cậu nói xem tớ làm sao tìm được một người học luật giống như vậy đây chứ?”
Nhưng ra có một lần, Trầm Diêu nhịn không được, ném sách cái rầm, cuối cùng bi giảng viên nhắc nhở.
“Thầy Cố nếu không đi, còn không đến mức nói thành như vậy…” Sau khi tan học, Trầm Diêu đem sách nhét vào trong ba lô, còn căm giận bất bình, “Ngôn Ngôn, nói thật xem, anh ta bỗng nhiên làm sao mà lại từ bỏ việc làm giảng viên như thế?”
“Trong nhà anh ấy có một số việc, tạm thời chỉ nghỉ một học kỳ mà thôi.” Đồng Ngôn cười cho có lệ.
“Một học kỳ? Chúng ta chỉ còn học được học kỳ này nữa thôi, Đồng Ngôn vô kỵ.” Trầm Diêu thở dài một hơi, “Xét thấy anh ta là người của cậu, khuôn mặt xinh đẹp tớ sẽ không nhìn đến như thầy Cố giảng bài thật sự rất hay.”
Đồng Ngon cố ý nhíu mày, làm bộ như rất kiêu ngạo mà cho qua đoạn đối thoại này.
Cứ như vậy mà đã trôi qua nửa học kỳ, kỳ thi giữa kỳ cũng sắp diễn ra. Cô có môn Vật Lý, Trầm Diêu là toán cao cấp, đều là những môn thi có thể làm cho sinh viên khoa văn điêu đứng. Hai người đều biết kỳ thi của kỳ này là kỳ hạn cuối cùng, bắt đầu học điên cuồng để chuẩn bị cho kỳ thi,
Vì tìm phòng tự học, hai người đi qua từng dãy phòng học, cho đến khi đến lầu 4 của mới phát hiện phòng học không có người đi học.
Vừa mới vào đã nhìn thấy Chu Thanh Thần cùng Văn Tĩnh Tĩnh đã ngồi ở cuối bàn tự học.
Trầm Diêu muốn tránh đi, nhưng Đồng Ngôn lại cảm thấy hản là nên đi qua chào hỏi mới phải.
Dù sao học kỳ này ngoài trừ môn luật thương mại, các cô cùng Tĩnh Tĩnh không có học chung môn học nào nữa, cũng đã rất lâu rồi không nói chuyện với nhau.
Khi cô đi vào phòng học, Tĩnh


Duck hunt