Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/922 lượt.
lụy lắm.
Không có người cứu, Triệu Mạch Âm đang ngoan ngoãn cầm ly nước trái cây bị Du Khâm xách qua một bên, đến khu giải trí. Mục An nhìn người nào đó còn đang ‘lưu luyến’ dặn dò mà bất tri bất giác lại đưa ly lên miệng uống hết ngụm này đến ngụm khác, cuối cùng đã uống cạn mấy ly rượu. Uống xong sâm panh, lại uống rượu đỏ, càng uống càng nhiều, kết quả là…
Du Khâm đưa Triệu Mạch Âm về nhà xong, quay đầu nhìn một Mục An hoàn toàn không còn ý thức gì đang ngồi ở ghế sau thì thở dài. Ôm Mục An lên lầu, vừa mới mở cửa phòng Mục An liền đẩy Du Khâm ra, phóng thẳng vào nhà vệ sinh. Mục An khốn khổ quỳ trên đất, nôn xong hết thì đầu lại đau như muốn nứt ra, tự thề trong lòng rằng sau này sẽ không uống rượu bừa bãi nữa. Du Khâm đưa đến một chai nước khoáng: “Súc miệng đi.”
Mục An súc miệng xong rồi rửa tay rửa mặt, Du Khâm mang đến một cái khăn mặt mới, giúp cô lau mặt. Ánh mắt Mục An mơ màng nhìn người trước mắt có chút hỗn loạn, động tác lau mặt của Du Khâm chậm lại, một tay để ở hông của cô, trượt dần vào trong bộ trang phục dạ hội, da thịt ấm áp của cô mỗi một tấc đối với anh đều rất quen thuộc.
Du Khâm nhìn thấy ánh mắt mông lung của cô, ngón tay đang cầm khăn mặt âm thầm dùng sức, cuối cùng vẫn buông cánh tay đang đặt ở hông cô ra: “Anh đi tìm quần áo cho em, em tắm rửa xong thì đi ngủ sớm đi.” Cũng không để ý người trước mặt mình cuối cùng có đủ ý thức để cởi quần áo đi tắm hay không, Du Khâm bước nhanh ra cửa, đứng trước tủ quần áo cầm lấy một chiếc váy ngủ trắng của Mục An, Du Khâm khẽ nhắm mắt.
Gõ cửa phòng tắm mấy lần cũng không có ai trả lời, bên trong hình như có tiếng nước chảy, Du Khâm do dự một lúc liền mở cửa đi vào. Liếc nhìn cảnh tượng bên trong, Du Khâm thầm thở dài, người này cho dù có mất trí nhớ thì hành vi khi say rượu…vẫn như trước, thật làm cho người ta đau đầu.
Nước bồn tắm tràn ra làm cho sàn nhà tắm ướt hơn một nửa, người lại không ngồi trong bồn tắm. Mục An đang ngồi trên bệ rửa mặt, làn váy lay động, cặp chân trắng nõn lộ ra ngoài, nghiêng người cười đến khiêu gợi: “Du Khâm, đêm nay anh phải ngủ cùng tôi!”
Chú giải:
(1) Nguyễn Linh Ngọc tên thật là Nguyễn Phượng Căn, là một nữ diễn viên phim câm của Trung Quốc, một trong những ngôi sao nổi tiếng nhất Trung Quốc của thập niên 1930 cho đến khi cái chết thương tâm của cô ở độ tuổi 24. Cô đã trở thành huyền thoại của điện ảnh Trung Quốc.
(2) Chó Matlese: Giống chó Maltese trở nên phổ biến đặc biệt trong giới nữ. Các bà các cô thường bỏ chúng vào tay áo rồi mang theo bên mình, thậm chí cho chúng lên cả giường ngủ. Maltese có đôi tay dài lủng lẳng và đuôi phủ rậm lông. Mắt tối, tròn, lớn với viền mắt sậm màu. Mõm hơi thon, dài bằng 1/3 chiều dài của đầu. Mõm đen với hai lỗ mũi mở. Thân mình hơi dài hơn một chút so với chiều cao.
Du Khâm đứng ngoài cửa có thể nhìn thấy trong tấm gương đằng sau cô cả một khoảng lưng trắng nõn, Mục An nghiêng đầu nheo nheo mắt, miệng vẫn còn nhỏ giọng thì thầm: “Không ai được đi hết, đêm nay phải ngủ ở nhà tôi.”
Trước đây Du Khâm đã cảm thấy không có cách nào chống đỡ được với một Mục An đã uống say, so với dáng vẻ của cô lúc thanh tỉnh là một trời một vực. Mục An uống say sẽ kéo dịt người bên cạnh không cho đi đâu hết, sống chết lôi người ta về nhà cùng cô đi ngủ. Trong lời nói của cô, ‘ngủ cùng’ kỳ thực là nằm bên cạnh cô, nghe cô nói chuyện linh tinh cho đến khi nào cô ngủ mới thôi. Ngày trước, Du Khâm cũng đã hỏi cô, rốt cuộc thời thơ ấu cô đã được bao bọc cỡ nào mà bây giờ lại khiến cô có một bộ dáng… đáng yêu như vậy? Hôm sau tỉnh dậy Mục An sẽ dứt khoát phủ nhận hành động, thái độ ấu trĩ của mình lúc say.
Day day mi tâm, Du Khâm đi tới trước mặt cô kéo lại làn váy đang bay bay dưới chân cô: “ Ngoan nào, đừng làm loạn nữa, đi ngủ thôi.”
Mục An bĩu môi nhìn anh, lông mày anh nhíu chặt. Du Khâm nhìn nét mặt như đang nghiền ngẫm của cô thì không nhịn được cười: “Sao thế?”
Mục An đưa ngón tay trỏ chạm vào môi của anh: “Tôi đã gặp anh, trong mộng.”
Áo sơ mi trắng trên người Du Khâm đã ướt đẫm, chăm chú nhìn người đang ngủ trong lòng mình, cô mềm mại dán chặt vào lồng ngực anh. Tay Du Khâm chống trên bồn tắm, hơi thở bắt đầu bất ổn: “Mục An, em đứng lên cho anh.”
Mục An bị anh làm cho hoảng sợ, ngẩng mặt lên với vẻ hoảng sợ, ánh mắt nhìn anh đã phiếm hồng: “Anh hung dữ cái gì, sẽ làm cho tôi ngủ không ngon đó.”
Ẩn hiện giữa làn hơi nước mỏng manh mờ mịt là đường cong đẹp đẽ của cô, điểm tiếp xúc trong lồng ngực làm cho anh nảy sinh một cảm xúc đã rất quen thuộc nhưng lại không thể hành động như trước. Du Khâm khẽ nhắm mắt, tay phải bất ngờ ôm tai cô, nâng gương mặt cô lên và hôn xuống. Mục An đang mơ mơ màng màng chỉ cảm thấy có một cái gì đó ẩm ướt chui vào trong miệng mình mang theo vị ngọt ngào. Cô cũng tò mò, cho phép bản thân mình đưa lưỡi đáp trả, cảm giác ngọt ngào này hình như là vị sâm panh.
Cảm thấy được lưỡi cô đáp ứng, ánh mắt Du Khâm tràn ngập kích thích. Muốn tăng thêm cảm