Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bình An

Trọn Đời Bình An

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 134931

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/931 lượt.

hông hiểu: “Cô thực sự bị mất trí nhớ?”
“Cũng không sao, cô bị mất trí nhớ hay không đều không liên quan đến tôi… Chỉ cần cô vẫn còn là người họ Mục là được.” Triệu Chấn Minh đứng lên đi ra cách đó mấy bước, chậm rãi châm một điếu thuốc.
Hai tay Mục An bị trói sau lưng bắt đầu ngọ nguậy, dây thừng buộc rất chắc chắn, quằn quại một lúc đã cọ vào cổ tay cô đau đớn. Liếc nhìn căn phòng bẩn thỉu, sáu bảy người đàn ông thân hình to cao đứng phía sau Triệu Chấn Minh, Mục An biết khả năng chạy trốn là cực kỳ nhỏ.
Mục An nhìn Triệu Chấn Minh đang im lặng không nói chuyện, có một tầng sương mù ẩn hiện trong sắc mặt thâm trầm của ông ta.
“Tôi và ông có thù oán gì?” Bây giờ nhìn lại, lần trước có người lái xe định đâm cô có lẽ chính là người này, thế nhưng rốt cuộc có chuyện gì lại khiến ông ta hận cô đến mức muốn giết chết cô như thế? Nhìn có thể thấy hai người cách nhau cả vài chục tuổi, khả năng mình đắc tội với ông ta sẽ không quá lớn.
Triệu Chấn Minh nghe vậy quay lại nhìn cô, ánh mắt thâm thúy nhưng lại không lên tiếng, tựa hồ như vẫn đang suy nghĩ cái gì.
Mục An bị tình cảnh quỷ dị này làm cho không biết nên ứng phó thế nào, nói không hoảng loạn là giả, cô chỉ có thể giả bộ trấn tĩnh nhưng khí thế của người đàn ông trước mặt cô lúc này không cho cô được phép xem thường, chỉ im lặng nhìn cô đã làm lòng cô thầm run rẩy rồi.
“Chuyện quá khứ… Cô thật sự không nhớ rõ?” Triệu Chấn Minh nửa ngày sau mới thốt ra câu nói đó, “Vậy, tối hôm qua cô ở lại trong nhà Du Khâm làm cái gì?”
Mục An choáng váng đầu óc, tại sao lại nhắc đến Du Khâm? Chỉ là cô cũng chưa biết trả lời thế nào thì cửa đã bị người ta đạp một cái, một cú đạp rất mạnh, ván cửa đập vào vách tường vang lên tiếng động đinh tại nhức óc. Mục An nhìn thấy giữa cửa là Du Khâm sắc mặt bừng bừng lửa giận, cô rất kinh ngạc, hoàn toàn không hiểu nổi tình huống hiện tại, Du Khâm làm thế nào mà lại tìm được cô?
Triệu Chấn Minh nhìn thấy Du Khâm đi vào, sắc mặt càng thêm u ám, khuôn mặt căng thẳng không nói lời nào.
Du Khâm chỉ liếc qua Triệu Chấn Minh rồi trực tiếp đi về phía Mục An, bọn hạ thủ đứng bên cạnh cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, Triệu Chấn Minh có quan tâm tới vị thiếu gia này thế nào bọn họ đều biết, Du Khâm đi tới trước mặt Mục An, quỳ xuống đưa tay cởi sợi dây thừng đang trói chặt tay cô, sau khi cởi xong anh đưa tay vuốt ve mặt cô, thấp giọng nói: “Ra xe chờ anh.”
Mục An nhìn sáu, bảy người xã hội đen kia, lắc lắc đầu không dám hành động, Du Khâm dù có thân hình cao lớn nhưng cũng không thể địch lại bọn chúng, nếu có địch lại nhất định cũng sẽ bị hại.
Du Khâm cầm lấy tay cô, lòng bàn tay anh ấm áp truyền cho cô một cảm giác yên tâm: “Tin anh, được không?”
Mục An cắn chặt răng nhưng vẫn gật đầu: “Cẩn thận!”
Nhìn thấy Mục An đứng lên muốn đi ra khỏi phòng, mấy người xã hội đen đều không tự chủ được mà bước về phía trước một bước, đồng loạt nhìn về phía Triệu Chấn Minh, Du Khâm đỡ Mục An rồi nhìn Triệu Chấn Minh nói: “Thả cô ấy ra trước, tôi có chuyện muốn nói với ông.”
Triệu Chấn Minh híp mắt nhìn Du Khâm, thật là một thằng nhóc thấy sắc quên nghĩa, ông ta bất đắc dĩ ra lệnh cho thủ hạ của mình tránh ra.
Mục An đi rồi, Du Khâm mới tới gần Triệu Chấn Minh nói: “Chú à, cháu đã nói rồi, Mục Vĩ Hào đã chết, chuyện này không thể cứ như vậy bỏ qua sao?”
“Không thể.” Triệu Chấn Minh phun ra một câu.
Du Khâm trầm mặc nói: “Cháu vốn không muốn nói ra nhưng nhìn sự tình càng ngày càng bị làm cho rối rắm cháu không thể không nói được.” Anh nhìn thẳng vào mắt Triệu Chấn Minh, nói từng tiếng rõ ràng: “Mục An là con gái của Du Ức Sinh.”
Đầu thuốc trên tay Triệu Chấn Minh rơi xuống đất, vẻ mặt khó tin nói: “Cháu nói là… cô ấy không phải là con gái của Mục Vĩ Hào?”
“Đúng.” Du Khâm gật gật đầu, “Một năm trước, Mục An ở trên núi tuyết Ngọc Long nói cho cháu biết.”
Triệu Chấn Minh nhắm chặt mắt, không nói gì thêm.
“Chú à, cháu cho rằng chuyện này đã kết thúc một năm trước, cháu không muốn Mục An nhớ lại nhưng xem ra nếu cháu không nói cho chú, chú vẫn sẽ cố chấp trả thù. Mục An không phải họ Mục, buông tha cho cô ấy đi.”
Triệu Chấn Minh thở dài, nhìn vẻ mặt đang chờ đợi của đứa cháu: “Vì cô ấy mà giữ nhiều bí mật như vậy, cháu không thấy mệt à?”
Du Khâm cười khổ: “Người Trung Quốc không phải còn có câu thành ngữ: ‘Cam chi như di’ đó sao.”
Triệu Chấn Minh hừ hừ trong mũi nói: “Xem ra một năm trước cô ấy đã dạy tiếng Trung cho cháu rất tốt, cái gì gọi là Cam chi như di.” Thở dài, ông tiếp: “Mà thôi, chuyện của cháu, chú cũng không muốn xen vào nữa, nhưng chú vẫn phải nhắc nhở cháu, cho dù Mục An không phải là con gái của Mục Vĩ Hào, thì cô ấy cũng là do Mục Vĩ Hào nuôi lớn hai mươi mấy năm, cháu có ngăn cản mấy thì cô ấy vẫn sẽ nhớ lại những việc mà một năm trước cháu đã làm. Đến lúc đó tất cả sẽ tái diễn, sao lại phải khổ sở như thế?”
Du Khâm trầm mặc, Triệu Chấn Minh vỗ lên vai anh, nói với anh mấy câu thấm thía: “Cùng chú quay lại Mỹ đi, buông tha cô ấy cũng là tha cho chính mình, còn nh