Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/923 lượt.
giác, tay anh chậm rãi trượt xuống ngực cô. Mục An chỉ cảm thấy trên người rất nóng, toàn bộ phía sau lưng cô nóng đến độ sắp tan chảy ra được. Du Khâm ôm cô, để cô ngồi lên thắt lưng mình, ngón tay vuốt ve bờ môi như cánh hoa của cô, hỏi: “Thích không?”
Mục An cảm giác được tay anh hơi lạnh, sờ vào môi cô rất thoải mái nên gật đầu: “Có”
Ánh mắt Du Khâm có nét cười, giọng nói trầm thấp: “Vậy… chúng ta tiếp tục nhé?” (câu dẫn, rõ ràng là câu dẫn mà)
Mục An cũng không biết muốn tiếp tục là ý gì, chỉ cảm thấy bây giờ dán sát vào anh thế này thật sự rất thoải mái, không dừng lại được. Ngón tay Du Khâm ở trong nước chậm rãi tiến vào trong cô, anh vừa hôn cổ cô, vừa thốt ra những tiếng than nhẹ ôn nhu: “An An…”
Mục An luống cuống mở mắt, chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt, đến tột cùng là trong mơ hay đời thực, cô không phân biệt được rõ ràng, trong mơ cũng đã phát sinh nhiều cảnh tượng chân thực như thế này. Khi ấy, anh ôn nhu nỉ non, một lần lại một lần, Mục An nhắm mắt lại, tập trung cảm thụ thắt lưng rắn chắc của anh, nếu như vẫn là trong mơ, vẫn còn đang bất tỉnh… cũng tốt thôi.
Lúc Mục An tỉnh lại, cảm thấy toàn thân không có sức, bủn rủn khó chịu. Cô vắt một tay lên trán, mắt còn chưa mở đã cảm thấy có gì đó không đúng. Vì sao bên hông cô lại có cảm giác ấm áp? Mục An mở mắt ra, đập vào mắt mình chính là một chùm đèn thủy tinh hoàn toàn xa lạ, tim Mục An nhảy lên thình thịch, nghiêng mặt nhìn sang lại thấy gương mặt Du Khâm đang ngủ say, anh lúc ngủ và anh lúc tỉnh gần như là hai người khác nhau, hoàn toàn không còn nhìn thấy trên người đang ngủ kia khí thế bức người và tác phong bá đạo.
Lúc này, biểu hiện của Mục An đương nhiên không phải là kinh ngạc hay tiếng thét chói tai mà chỉ ngơ ngác nhìn người đang ngủ bên cạnh đến phát ngốc. Anh thật sự rất đẹp trai, nếu so với đàn ông thì cũng phải công nhận là một dạng đàn ông đẹp. Mục An nhìn nét mặt anh, tầm mắt chậm rãi chuyển xuống lồng ngực anh đang lộ ra ngoài chăn. Mục An lấy lại tinh thần, Du… Du Khâm?
Mục An nơm nớp lo sợ, giật lại tấm chăn, thầm than thở một trận, xong đời, lần này đúng là 2 chữ “loạn luân”. Mục An xấu hổ úp mặt xuống, tại sao lại phát sinh tình huống này? Cô đập đập tay vào trán, có phải do tối hôm qua uống nhiều quá? Thế nhưng, chuyện về sau thế nào thì cô đều không nhớ rõ nữa…
Một bàn tay cầm lấy cánh tay đang đập lên trán của cô, Mục An cố xoay người sang chỗ khác, chống lại ánh mắt đang ngấm ngầm tràn đầy ý cười: “Đã ngốc lại còn dùng cách này đập vào đầu thì thật hết thuốc chữa.”
Mục An ngượng ngùng cười trừ: “Này… Tối hôm qua, tôi với anh chỉ là cùng ngủ một đêm thôi đúng không? Không… làm gì chứ?” Nhanh gật đầu đi, gật đầu đi, Mục An thầm cầu nguyện trong lòng, mặc dù theo quan sát tình hình ở dưới tấm chăn thì khả năng này là cực kỳ nhỏ bé, chỉ là Mục An chưa chết thì vẫn còn muốn giãy giụa thôi.
Du Khâm nhìn Mục An một lúc, Mục An trừng mắt lại, bởi vì cô cảm giác được cánh tay để bên hông cô đang đi tới một nơi thần bí… Mục An không chút nghĩ ngợi, đưa chân đá lên người Du Khâm, Du Khâm cầm chặt mắt cá chân của cô, cười gian xảo: “Ngoan nào, em quên mất trước đây những động tác này đối với anh không có tác dụng à.”
Mục An oán hận trừng mắt với anh, Du Khâm xoay người nằm đè lên cô, hai tay bắt đầu khởi động, làm cho cô thở dồn dập. Ánh mắt anh chăm chú nhìn cô, tiếng nói lúc to lúc nhỏ: “Mục An… Chuyện tối hôm qua, thực sự không nhớ rõ ư?”
Mục An khẩn trương nuốt nước miếng một cái, lắp bắp nói: “Không… không nhớ rõ.”
Du Khâm nhìn điệu bộ cuống quýt của cô, nhíu mày hỏi: “Không nhớ rõ… như thế không tốt lắm, sẽ làm em hiểu lầm.”
“Hiểu lầm cái gì?” vẻ mặt Mục An kinh ngạc.
Du Khâm cười: “Hiểu lầm là anh chủ động.”
Mục An chớp chớp mắt, chẳng lẽ là mình chủ động? Chẳng lẽ là… Cô cũng từng nghe Lục Kiều nói khi cô uống say sẽ luôn lôi kéo người khác đến ngủ cùng mình. Thế nhưng, sẽ không xui xẻo đến mức lôi Du Khâm ngủ cùng như vậy chứ?
Du Khâm chậm rãi áp mặt gần sát mặt cô, ánh mắt tràn đầy nhu tình: “Nếu không nhớ, anh giúp em nhớ lại, được không?” Tay anh ở dưới chăn chậm rãi dùng sức, mặt Mục An nóng bừng lên, giọng nói run run: “Không được làm loạn, tôi… nhớ ra rồi.”
Du Khâm nhíu mày: “Thật?”
“Thật!”
Mắt Du Khâm nheo lại như cười, cúi đầu ấn lên trán cô một nụ hôn: “Nhưng… anh muốn ôn lại một chút…”
“A!” Mục An nhắm chặt hai mắt hét lên một tiếng.
Du Khâm hiếm khi thấy được cô trong tình trạng như vậy, Mục An giãy giụa nói: “Anh là sắc lang, cút xuống cho tôi, nếu không, tôi đá xuống dưới làm anh bán thân bất toại luôn bây giờ.”
Du Khâm lắc đầu, thật chịu không nổi, trước đây cũng vậy sao anh vẫn chịu đựng được nhỉ. Tay anh vuốt tóc cô: “Ngốc ạ, anh đùa em thôi, chỉ cần em không muốn, anh sẽ không cậy mạnh.”
Lời này tuyệt không phải để làm cho người ta cảm động, Mục An yên lặng nghĩ, có phải ý tứ rõ ràng là: Tối hôm qua, chính mình tự nguyện? Mục An vắt óc suy nghĩ, hoàn toàn không biết tối qua mình như thế nào lại bị cái miệng lưỡi khéo léo kia