Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bình An

Trọn Đời Bình An

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 134924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/924 lượt.

dụ dỗ sa ngã.
Mục An nằm bất động trên giường, hai mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà, Du Khâm đã mặc quần áo tử tế đang ngồi bên giường, vỗ nhẹ vào mặt cô: “Em cứ như vậy làm anh đau lòng đó.”
Mục An liếc mắt nhìn anh: “Tôi đây còn bị thương toàn thân cơ.”
Du Khâm nhìn cô không nói gì, Mục An ý thức được lời nói của mình thì cảm thấy xấu hổ, đưa mắt nhìn một vòng: “Cái kia… tối hôm qua, hãy quên hết đi.”
Du Khâm vẫn im lặng không nói, Mục An có chút mất tự nhiên, quấn chặt chăn đứng dậy, xuống giường đi về phía quần áo của mình, quay lưng về phía Du Khâm. Du Khâm lao người từ phía sau ôm chặt cô, cằm để trên bả vai cô, giọng nói đau lòng không chút che giấu: “Quay trở lại được không? Anh một mực chờ em… chờ rất khổ sở.”
Mục An từ nhà của Du Khâm đi ra, đứng ở cửa ảo não vỗ vỗ vào trán mình, bất luận cẩn thận thế nào cuối cùng vẫn cùng Du Khâm phát triển đến bước này…
Tiếng chuông di động vang lên, lấy điện thoại từ túi ra, nhìn thấy tên hiển thị là Lục Bác Giản, Mục An do dự một lúc mới mở máy ra nghe.
“Em có sao không? Tối qua cả đêm không về nhà, di động cũng không gọi được, dì Chung rất lo lắng cho em.”
“Không có việc gì, chỉ là không cẩn thận uống hơi nhiều rượu…, em ở lại nhà bạn một đêm.” Mục An trả lời xong thì cảm thấy hơi lo, bên cạnh cô căn bản không có mấy bạn bè, Lục Bác Giản biết rất rõ điều này.
Cũng may, Lục Bác Giản tựa hồ cũng không có ý định hỏi đến cùng, vẫn tỏ thái độ quan tâm săn sóc như trước: “Có muốn anh đến đón em không?”
“Không cần đâu!” Mục An ngay lập tức cự tuyệt, “Không cần… bây giờ em đang ở trên đường rồi.”
Phía bên kia Lục Bác Giản im lặng, giống như đang kìm nén tâm sự sau đó lại quan tâm dặn dò: “Hôm nay em nhớ ăn chút gì thanh đạm nhé, dạ dày sẽ tương đối khó chịu đấy.”
“Em biết rồi, cảm ơn…” Cảm ơn cái gì còn chưa kịp nói bỗng nhiên có người từ phía sau bịt lấy miệng cô, Mục An phản xạ có điều kiện, đưa tay kéo tay người phía sau ra, di động “cộp” một tiếng, rơi xuống dưới chân. Người phía sau thực sự rất khỏe, Mục An phản kháng dữ dội nhưng không hiệu quả.
Lục Bác Giản chỉ nghe được bên trong điện thoại của Mục An mơ hồ vang lên tiếng kêu rên nhỏ của cô cùng với tiếng giãy giụa, hoàn toàn không biết bên kia đang xảy ra chuyện gì, gọi cô mấy tiếng cũng không thấy trả lời. Anh nhạy cảm nghe được động tĩnh bên này nhưng gần như ngay sau đó, âm thanh biến mất. Trực giác cho anh biết Mục An nhất định đã xảy ra chuyện, tỉnh táo suy nghĩ lại, cuối cùng anh vẫn bấm dãy số gọi cho người kia.
Du Khâm nhìn dãy số hiển thị trên điện thoại, thoáng nhíu mày sau đó tiếp máy: “Alo”
“Tối qua Mục An ở cùng một chỗ với cậu?”
“Ừ”
Bàn tay đang để trong túi quần của Lục Bác Giản siết chặt nhưng giọng nói vẫn trầm tĩnh: “Có khả năng Mục An đã xảy ra chuyện …”
Du Khâm vội cầm áo khoác chạy ra ngoài, ngón tay dùng hết sức nhấn nút thang máy, di động của Triệu Chấn Minh không thể nào gọi được, Du Khâm cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa sắp đốt cháy cả người anh, là sơ suất của anh, anh cho rằng khi đó Triệu Chấn Minh đã đồng ý bỏ qua, anh chưa từng nghĩ Triệu Chấn Minh đối với chuyện báo thù này lại cố chấp như vậy. Du Khâm đứng trong thang máy, hàm dưới cắn chặt lộ rõ đường nét cương nghị, sớm biết thế này anh đã đem tất cả chân tướng sự việc nói cho Triệu Chấn Minh biết rồi. 
Khởi động mấy lần ô tô mới nổ máy, ngồi trong xe Du Khâm tự nói với mình là phải bình tĩnh, bình tĩnh, trấn định. Hít thở thật sâu để đầu óc thanh tỉnh, anh gọi điện thoại cho Triệu Mạch Âm: “Chú đi đâu rồi?”
Triệu Mạch Âm nghe máy, giọng như còn ngái ngủ có chút mơ màng: “Sáng sớm bố em đã ra khỏi nhà… Em nào có biết bố đi đâu đâu.”
Du Khâm khẽ nhắm mắt: “Mạch Mạch, nghe đây, chú đã bắt cóc Mục An, em giúp anh điều tra nhanh một cái.”
Triệu Mạch Âm lúc đó mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, gật đầu lia lịa đáp: “Anh, anh yên tâm, em tra ra được cái gì lập tức sẽ báo cho anh biết.”
Trong năm phút đồng hồ ngắn ngủi, Du khâm chăm chú nắm chặt điện thoại di động, trong đầu suy nghĩ hỗn loạn, anh thực không nghĩ ra được Triệu Chấn Minh sẽ đối phó với Mục An thế nào.
Di động vang lên, Triệu Mạch Âm vừa nói địa chỉ Du Khâm liền phóng xe như bay ra khỏi bãi đỗ.
Lúc Mục An mở mắt ra, cảm thấy trong đầu rất hỗn loạn nhưng những thứ trước mắt làm cho thần kinh của cô lập tức căng thẳng, cô đang bị trói? Nhìn về phía người đang ở trước mặt mình, một người người đàn ông trung niên mặc bộ tây phục sọc tối, cô biết người này cô chưa từng gặp mặt, càng không nhận ra là ai.
Triệu Chấn Minh đi tới trước mặt Mục An, nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, Mục An bị nhìn chăm chú đã thấy tê tái da đầu, ánh mắt của ông ta tuyệt đối không phải có ý tốt. Triệu Chấn Minh nhếch khóe môi nở nụ cười: “Mục tiểu thư, xem ra vụ tự sát lúc trước không lưu lại cho cô di chứng gì, bây giờ nhìn cô vẫn rất ổn nhỉ.”
Tự sát? Mục An nhìn Triệu Chấn Minh: “Ông là ai? Vì sao lại biết chuyện trước đây của tôi?”
Triệu Chấn Minh cau mày đánh giá cô một lúc, tựa hồ có chút k