Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/932 lượt.
iều cô gái tốt hơn cô ấy mà.”
“Chú à, nếu như có thể, khi đó cháu đã không cùng cô ấy nhảy xuống núi.”
Trầm mặc một lúc lâu, Triệu Chấn Minh mới hỏi: “Thế tình huống trước mắt cháu định xử lý thế nào? Cô ấy nhất định sẽ hỏi quan hệ của chúng ta, nếu để cho cô ấy biết quan hệ của chúng ta, thông qua hạ thủ của chú, sẽ điều ra ra cháu không phải là con trai của Du Ức Sinh, đến lúc đó chuyện của cha cháu…”
Du Khâm nhìn Triệu Chấn Minh, lập tức cười nói: “Vậy phải phiền chú giúp cháu một việc rồi.”
Mục An ở trong xe lo lắng đứng ngồi không yên, cô đã ngồi đợi rất lâu, không biết Du Khâm ở bên trong có gặp phải chuyện gì không, muốn báo cảnh sát nhưng di động lại rơi dưới lầu nhà Du Khâm lúc cô bị bắt. Cô thò đầu ra ngoài cửa sổ quan sát, cuối cùng nhìn thấy Du Khâm chạy ra, tay phải ôm kín vai trái. Trên vai trái còn có nhiều chỗ loang vết máu chưa kịp khô hết, Mục An ngẩn ngơ nhìn, đến lúc Du Khâm bắt đầu khởi động xe, cô mới hồi phục lại tinh thần: “Anh bị thương?” Mục An nhìn áo sơ mi trắng của anh đã nhuốm đỏ mà giật mình.
Sắc môi Du Khâm hơi tái: “Không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi.”
Mục An lo lắng liếc nhìn kính chiếu hậu: “Bọn họ không đuổi theo, chúng ta đến bệnh viện đi.”
“Không cần, chỉ là bị thương ngoài da, trong nhà có thuốc.” Du Khâm liếc nhìn Mục An, “Em giúp anh băng bó là được rồi.” Anh chuyên tâm nhìn đường phía trước, đi bệnh viện? Làm vậy không phải sẽ kinh động đến cảnh sát sao, điều tra xong không phải là đều bị lộ hết ư, nơi bả vai lại đau nhói, anh nhíu mày, chú ra tay cũng thật mạnh…
Tới nhà, mặt Du Khâm đã hoàn toàn tái nhợt do mất máu, Mục An nhìn thấy một mảng máu đỏ tươi thì hơi choáng váng, mắt cô nhìn chằm chằm vào mảng máu màu đỏ kia, trong đầu tựa hồ như có thứ gì đó đang dần hiện ra.
Du Khâm nhìn vẻ mặt cô thất thần ngây dại thì nhẹ nhàng cầm lấy tay cô: “Anh biết em thấy máu sẽ choáng nhưng nếu em bị hôn mê rồi sẽ không có ai giúp anh nữa.”
Mục An nhìn anh, đến lúc này rồi mà còn có tâm tư mà nói đùa được: “Hộp thuốc ở chỗ nào?”
“Ở trên tủ phía đầu giường trong phòng ngủ, ngăn kéo thứ ba.” Du Khâm mệt mỏi nằm trên sô pha, tựa lưng vào ghế yếu ớt nói chuyện, trong lòng lại đang thở dài, khổ nhục kế kiểu này đúng là không phải ai cũng có thể diễn được.
Mục An tìm được hộp thuốc, lấy thuốc mỡ ra chấm lên mảnh vải xô nhưng cô lại không biết nên làm thế nào, đành nói quanh co: “Trước hết anh cởi áo ra đã.”
Thấy Du Khâm cố sức giơ cánh tay trái lên, Mục An đưa tay cởi nút tay áo giúp anh, khoảng cách quá gần, cô có thể nghe thấy cả tiếng anh thở, cảm giác được mắt anh đang chằm chằm nhìn vào mặt mình, đầu Mục An càng cúi thấp hơn. Sau khi cởi áo sơ mi của anh ra, nhìn thấy sáu múi cơ trên bụng anh thì chút ký ức tối qua lại quay về, Mục An cảm thấy hơi xấu hổ, dời tầm mắt đi nhưng lại không biết nên nhìn chỗ nào.
Du Khâm vui vẻ nhưng yếu ớt cười nói: “Có thể giúp anh cầm máu xong hãy tiếp tục thưởng thức được không, anh sẽ không để ý nếu em muốn nhìn những nơi khác nữa đâu.”
Mục An thấy anh còn ba hoa được thì lực trên tay liền tăng thêm mấy phần: “Xem ra anh bị thương không nặng lắm, vẫn còn sức lực đùa giỡn được.”
Du Khâm đau đến nín thở, mở to mắt vì kinh ngạc, sắc mặt đã tái nhợt pha chút mệt mỏi nói: “Tiểu thư, em thử mất nhiều máu như vậy xem.”
Nhìn mày anh nhăn lại, tay Mục An cũng giảm bớt lực, ngoài miệng vẫn nói cứng: “Con gái chúng tôi mỗi tháng đều phải chảy máu bảy ngày có được tính đến không?” Nói xong, tự cảm thấy mình lý sự cùn, không có sức thuyết phục.
Dụ Khâm bị làm cho nghẹn, bất mãn im lặng.
Mục An băng bó không khéo lắm, mặc dù vết thương không lớn, thực sự chỉ là vết thương ngoài da nhưng cô vẫn băng bó giống như bị trọng thương do súng ống tập kích, trông vô cùng thê thảm.
Du Khâm cúi đầu nhìn một bọc vải xô rất dày, lại nhìn thấy nét mặt âm u của Mục An, miệng đang định nói lại thức thời ngậm lại.
Mục An thu thập thuốc vào trong hộp, đậy nắp “cạch” một tiếng: “Nói đi.”
“Nói cái gì?” Du Khâm kinh ngạc nhìn cô.
“Anh và ông ta có quan hệ như thế nào?” Mục An khoanh hai tay trước ngực, lông mày nhíu lại, trông dáng vẻ giống như đang thẩm phấn tội phạm.
“Tiểu thư, anh hình như là đi cứu em mà… em thế nào lại đi hỏi ngược lại quan hệ của anh với ông ta?” vẻ mặt Du Khâm vẫn yên lặng như cũ.
Mục An nheo mắt lại cười: “Tôi còn chưa ngốc đến nỗi nghĩ rằng một mình anh có thể đánh lại bảy tám người cao lớn, hơn nữa… anh làm sao biết được là tôi bị bắt cóc?”. Cô nheo nheo mắt, ngồi chồm hỗm bên cạnh ghế sô pha của Du Khâm, “Ánh mắt ông ta nhìn anh không giống với bình thường, hai người… có quen biết nhau?”
Chú giải
(1) Cam chi như di: Cái này bản gốc là 甘之若饴có nghĩa là chỉ vì làm một việc nào đó, mà cam tâm tình nguyện chịu đựng gian nan, vất vả.
Du Khâm nhìn Mục An trước mặt, ánh mắt lấp lánh: “Ông ta chính xác là định nhằm vào em bởi vì cha anh trước kia đã đắc tội với ông ta.”
“Du Ức Sinh?”
“Ừ.”
Mục An cẩn