Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/930 lượt.
ng thể lãng phí biểu tình này: “Vậy… Nếu anh có thể trở về trước 12 giờ, em sẽ suy nghĩ.” Nói xong lập tức đỏ mặt, cúp máy.
Nhìn cả bàn ăn đầy đã nguội ngắt, liếc mắt cũng đã 11 giờ, Mục An ấn điều khiển từ xa, tivi đang bắt đầu phát lại tin tức buổi chiều. Cảm thấy buồn chán, mí mắt Mục An cũng bắt đầu mỏi, vô thức liền ngủ thiếp đi. Mơ mơ màng màng ngủ một lúc lâu, lại bị cảm giác ngứa ngáy làm cho tỉnh giấc, Mục An liền mở mắt, thấy ngay một đôi mắt đen nhánh của anh, hai tay anh chống bên cạnh cô trên ghế sôpha, nhẹ nhàng cọ xát vào chóp mũi của cô: “Sao lại ngủ ở đây?”
Mục An xoa xoa mắt, giọng cô nghèn nghẹn toàn âm mũi: “Anh đã trốn về được rồi à?”
Du Khâm cười, vươn tay ôm cô: “Phải nhanh chóng trở về trước 12 giờ, em hoàn thành nguyện vọng trong ngày sinh nhật của anh.”
Mục An đang đứng dậy, động tác bị cứng lại một giây, bất giác nhìn về phía đồng hồ treo tường, kim giờ cùng kim phút trùng nhau đúng số 12. Mục An nhìn Du Khâm đang ở trước mặt, vẻ mặt ôn hòa, khóe môi chủ động áp vào môi anh: “Sinh nhật vui vẻ, tiểu vương tử của em.”
Du Khâm ôm cả hông cô, môi quấn lấy môi cô trằn trọc, đến lúc buông cô ra mới hé mắt nhìn: ““Tiểu” vương tử?”
“Ừ, không đúng sao?” Mục An hoàn toàn không ý thức được ánh mắt Du Khâm nhìn cô đang thể hiện là ánh mắt tham lam của gã thợ săn nhìn con mồi. Một giây sau, cả người cô bỗng nhiên bị ôm ngang lên, Mục An trợn mắt hét lên: “Làm gì thế?”
Du Khâm cười, giọng điệu mờ ám: “Làm… tình.. Làm cho em biết vương tử và “tiểu” vương tử khác nhau thế nào.”
Mục An đỏ mặt, kéo áo sơmi của anh: “Em biết em sai rồi, đừng làm rộn nữa, em đói bụng…” Trong thời gian chờ anh về, cô còn chưa ăn gì cả.
“Vì thế nên mới muốn ăn em.” Du Khâm cười rất giảo hoạt, nhẹ nhàng cắn cánh môi của cô, nói xong vẫn ôm cô đi về phía phòng ngủ.
Vị cồn nhàn nhạn tỏa đầy khoang miệng, Mục An nhăn mày: “Anh uống rượu?”
“Ừ, một chút thôi” Du Khâm vẫn tiếp tục bước chân vào cửa phòng ngủ. Đặt Mục An trên giường, tay Du Khâm bắt đầu xấu xa di chuyển trên người cô, Mục An giãy dụa: “Du Khâm, có phải anh… có chuyện gì giấu em?” So với việc Chương Hành tự nói với cô, cô rất hy vọng được nghe chuyện này từ miệng Du Khâm.
Ngọn đèn đầu giường tỏa ra tia sáng ấm áp, lông mi Du Khâm nhẹ nhàng rung động, giọng nói cũng trầm xuống: “Sao cơ?”
“À, không có gì.” Bàn tay Mục An ở bên cạnh đang siết chặt ga giường bên dưới, tại giây phút mà ánh mắt Du Khâm nhìn xuống cô, cô bỗng nhiên cảm thấy hơi… sợ hãi?
Bàn tay Du Khâm chậm rãi vuốt ve gương mặt cô: “Mục An, đừng suy nghĩ lung tung, em chỉ cần nhớ kỹ… Anh đối với em, từ đầu đến cuối, đều là thật.”
Mục An mỉm cười, trong lòng bất ngờ trầm xuống: “Được.” Du Khâm, anh không biết rằng vào lúc anh nói câu này, cũng là đang nói cho em biết… Những lời đã nói chính là lời xin lỗi sớm cho những sai lầm sau này sao? Quả nhiên, anh đang giấu giếm em chuyện gì đó.
Du Khâm 19 tuổi, vì vậy hiểu biết về mặt tình cảm cũng không thể tránh khỏi ấu trĩ. Anh bướng bỉnh nghĩ rằng, chỉ cần Mục An dựa vào anh, Mục An sẽ không có cách nào rời đi cả. Về việc dựa vào, bất kể là về mặt tâm lý hay là thân thể, dù là hình thức nào anh cũng không để ý.
Nhín ánh mắt mờ mịt của Mục An dưới thân mình, Du Khâm nhẹ nhàng hôn lên cánh môi phớt hồng của cô: “Sợ sao?”
Mục An lắc đầu, vươn tay xoa nhẹ lên mặt anh, ôn nhu hỏi: “Du Khâm, anh… yêu em không?”
Du Khâm chống hai tay bên cạnh người cô, cười nhẹ: “Ngoan, em không biết hỏi đàn ông vấn đề này khi ở trên giường, đáp án vĩnh viễn đều là khẳng định sao?” Nhìn mắt Mục An hơi lóe lên, Du Khâm cúi người ngậm vành tai cô, thì thầm: “Anh yêu em, mặc kệ là lúc nào, mặc kệ là nơi nào, đáp án đều là khẳng định.”
Mục An cong cong vầng mắt, Du Khâm cảm thấy trong nháy mắt đó, một nụ cười ấy như ngàn hoa đua nở. Cô ôm lấy cổ anh, hôn lên xương quai xanh của anh, nhẹ nhàng hút lấy. Xoay người để anh xuống dưới: “Du Khâm, nếu như anh gạt em, em sẽ làm cho anh hối hận cả đời.” Lúc đó, Du Khâm không suy nghĩ sâu xa xem cái hối hận cả đời kia kết cục sẽ như thế nào, cho đến khi ngày đó xảy ra, anh mới hiểu được, Mục An thực sự bị anh dồn vào góc chết.
Mục An cầm tay anh từng chút từng chút một lướt qua vùng ngực đang phập phồng của cô, một cảm xúc ôn nhu, mềm mại, làm cho hơi thở của Du Khâm trở nên gấp gáp. Mái tóc dài phủ qua vai, áo sơ mi hở cổ để lộ ra chiếc cổ dài thon thả của cô, ngón tay Du Khâm đỡ sau gáy cô chậm rãi vuốt ve. Cô cắn từng chiếc, từng chiếc cúc áo sơ mi của anh để lộ ra lồng ngực săn chắc, nhiệt độ cơ thể nóng hổi cơ hồ có thể bỏng tay. Ngón tay Mục An trắng nõn đi thẳng xuống dưới bụng của anh, bàn tay đặt trên cơ bụng rắn chắc, chỉ chốc lát, Mục An đã ngây người.
Du Khâm thuận thế ôm cô lăn một vòng, Mục An lại bị đặt dưới thân anh một lần nữa. Nhìn cô đỏ ửng hai má, tay Du Khâm thăm dò vào vạt áo cô, ngón tay anh nhẹ nhàng trêu trọc các nơi mẫn cảm trên cơ thể cô, mang lại từng trận từng trận cảm xúc. Mục An bỗng nhiên không dám nhìn thẳng vào anh, đến lúc cảm nhận được vật cứn