Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/894 lượt.
âm Hạo Sơ chậm rãi khởi động xe.
“Chẳng lẽ, Mục An vì ở cùng với cậu ta nên đã qua mắt chúng ta? Hành động của Mục An khi nào lại nhanh như vậy? Hoá ra hai người đó đều thuộc trường phái hành động. Lâm Hạo Sơ! Thiếu chút nữa em bị gạt rồi.”
Ngón tay bật lửa của Lâm Hạo Sơ run run, khe khẽ thở dài, quả nhiên Tần Hỉ Lạc luôn suy nghĩ chậm nửa nhịp vẫn không bao giờ theo kịp tư duy của người bình thường.
Anh khởi động xe: “Từ một năm trước, Du Khâm đã bắt đầu chuẩn bị chứng cứ, chứng cứ lại rất đầy đủ, phen này ra tòa sẽ không khó đánh. Bây giờ chỉ cần Mục An chịu phối hợp là ổn.”
Hỉ Lạc phớt lờ, lẩm bẩm: “Khẳng định không có vấn đề, ngày mai Du Khâm lại trình diễn cho cô ấy xem một tiết mục thâm tình, sau đó dì sẽ tranh thủ khơi dậy tình cảm của con bé. Dù nó có là núi băng cũng sẽ bị làm tan chảy.”
Lâm Hạo Sơ nhếch miệng cười: “Em lạc quan thật đấy.”
Hỉ Lạc nhíu mày, vươn tay ôm lấy cổ Lâm Hạo Sơ: “Đương nhiên, nhớ ngày đó anh chính là một núi băng bị em làm cho tan chảy mà, Mục An kia chỉ bằng một góc băng tuyết, không khó lắm đâu.”
Cảm xúc trên mặt Lâm Hạo Sơ vẫn tiếp tục lạnh lẽo như băng vạn năm: “Tần Hỉ Lạc, thu móng vuốt của em lại đi, không thấy anh đang lái xe sao?”
Hỉ Lại lại cọ cọ vào người anh, tiếp tục mặt dày nói: “Lâm bí thư, vậy là rất không tốt nhé, rõ ràng là thích thú, tại sao phải giả vờ khó chịu rụt rè, ở trước mặt vợ mình không cần như vậy đâu.”
Lâm Hạo Sơ không nói gì, đành để Tần tiểu thư tiếp tục vòng qua cổ mình, trong lòng âm thầm suy xét, có phải do chính mình gần đây quá thông cảm, cưng chiều cô ấy để cô ấy có gan dám đùa bỡn mình.
Ngày hôm sau gặp mặt, một nhóm bốn người ngoại trừ hai vợ chồng Lâm Hạo Sơ và Hỉ Lạc, Du Khâm còn có thêm 1 vị luật sư.
Bởi vì Mục An có bệnh, vì thế khi tranh tụng trên tòa, khả năng thắng rất lớn. Mục An do dự thật lâu mới nhỏ giọng hỏi: “Em thật sự bị bệnh?” Cô vẫn cảm thấy mình rất bình thường, bao lâu nay chưa từng phát sinh chuyện gì kỳ quái.
Câu hỏi này Du Khâm nên trả lời, đáng tiếc là từ lúc theo người nhà vào thăm lại không hề có phản ứng nào với cô. Một khoảng im lặng, Mục An cảm thấy hơi xấu hổ, Hỉ Lạc phiền lòng vì nhìn thấy biểu hiện không được tự nhiên giống như vợ chồng son, em họ cô không được tự nhiên, Du Khâm lại càng không tự nhiên, cô nhận nhiệm vụ hòa giải nên nhỏ giọng nói: “Yên tâm, ngay cả có đi chăng nữa, gia đình cũng sẽ không ghét bỏ em.” ẩn ý nhìn Du Khâm một cái.
Mục An ngượng ngùng liếc trộm Du Khâm, thấy anh vẫn mím chặt môi không có phản ứng gì với mình, trong lòng Mục An lạnh đi phân nửa, hơn một tháng nay không gặp, thực sự cô rất muốn gặp anh, bây giờ nhìn rõ anh đã gầy nhiều đi nhưng ngay cả muốn quan tâm anh cũng không có cơ hội hỏi ra miệng.
Lâm Hạo Sơ nháy mắt với Hỉ Lạc, Hỉ Lạc hiểu ý vội nói: “Hai người trò chuyện đi, chúng tôi chờ bên ngoài.”
Ba người thức thời đi ra ngoài, dành thời gian cho Mục An và Du Khâm. Du Khâm nhìn Mục An, thủy chung không nói lời nào, Mục An thấp thỏm nhìn anh, từ khi vừa vào đến giờ, Du Khâm không nói với cô một câu, ngay cả ánh mắt cũng ít khi tiếp xúc.
“Anh… tức giận?” Mục An dè dặt nhìn nét mặt anh.
“Không có.” Du Khâm lãnh đạm nói ra hai chữ mà không bổ sung thêm.
Mụa An thà rằng anh cứ nói mọi chuyện rõ ràng hoặc lạnh nhạt châm chọc cô một phen còn tốt hơn nhiều so với việc không có phản ứng gì như lúc này. Mục An giống một đứa nhỏ biết mình có lỗi, cúi thấp đầu, lo lắng siết chặt vạt áo.
Du Khâm im lặng một lúc mới trầm giọng nói: “Mục An, ở trong lòng em, rốt cục có anh hay không?”
Mục An mím chặt môi, cúi đầu, cô biết Du Khâm đang giận cô, nếu có giận… sẽ có làm hòa.
“Vì sao em chưa từng nghĩ tới anh, đã đồng ý với anh rồi mà vẫn tự mình quyết định, ‘tín khẩu khai hồ’ phải không?” Du Khâm bực bội, lớn giọng quát.
Mục An nhịn không được, phì cười: “Là ‘tín khẩu khai hà’.” (ăn nói ba hoa)
“…” Du Khâm chống tay dưới cằm, không nói không rằng, Mục An lặng lẽ nhìn anh rồi vội vàng cúi đầu.
Nhìn điệu bộ cô có vẻ rất oan ức, lửa nóng vừa bộc phát lại được anh ép xuống, hai tay anh khoanh trước ngực, khụ khụ ho một tiếng, điệu bộ vẫn lạnh nhạt nói: “Mục An, anh hỏi em một lần cuối cùng, rốt cuộc em có muốn cùng anh sống hết kiếp này không?”
Mục An nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, sợ hãi gật đầu như bổ củi: “Muốn.”
Trong lòng Du Khâm đã mềm nhũn nhưng vẫn bày ra bộ mặt Trương Phi có thể hù chết người: “Anh cho em biết Mục An, gặp phải em, Du Khâm anh xui 8 kiếp, kiếp này anh phải chấp nhận nhưng đừng mong có kiếp sau nữa. Kiếp sau anh sẽ không thích em nữa đâu.”
Mục An cong cong khóe mắt, cúi đầu nói nhỏ: “Vậy…kiếp sau em sẽ thích anh là được rồi.” Mục An chậm rãi ngẩng đầu, mỉm cười, “Kiếp sau, em thích anh là đủ rồi.”
Du Khâm thấy biểu hiện của Mục An đã ôn nhu mềm mại, có đôi khi anh cũng hận chính bản thân mình, anh hết lần này đến lần khác bị cô phút trước cho lên thiên đường, phút sau lại đày xuống địa ngục, giằng co không biết bao nhiêu lần. Nhưng anh lại yêu thương cô tha thiết như vậy, chính