Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bình An

Trọn Đời Bình An

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 134899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/899 lượt.

ng hậu sự của Mục Vĩ Hào, Mục An vẫn sống cùng Chung Việt, Du Khâm không có cơ hội gặp cô. Du Khâm vẫn nghĩ rằng, không còn khả năng Mục An muốn gặp lại anh nữa.
Rất nhanh đã qua hai tháng, Du Khâm bỗng nhìn thấy Mục An đang ôm gối ngồi xổm trước cửa nhà mình. Cảm giác thấy có một cái bóng lớn bao trùm trước mặt, Mục An mờ mịt ngẩng đầu lên. Du Khâm nhìn cô, vẻ mặt cô dại ra, trong mắt không có một chút thần sắc nào.
Du Khâm khom lưng xuống định kéo cô lên, Mục An vô tình nghiêng người, tránh cánh tay anh đang vươn tới. Tay Du Khâm ngừng ở giữa không trung.
Du Khâm khẽ thở dài, mở cửa nhà, đi thẳng vào trong.
Mục An nhìn vào cánh cửa đã mở, ánh mắt thay đổi ngay lập tức, nhưng rất lâu sau mới chậm rãi đi vào. Vào trong phòng, Mục An cũng không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn sàn nhà đến phát ngốc. Từ sau khi Mục Vĩ Hào xảy ra chuyện, phòng Du Khâm đã thay tất cả các vật dụng, Du Khâm thấy Mục An không nói lời nào thì không biết cô đang suy nghĩ gì. Nhiều lần muốn nói gì đó nhưng lại bi ai phát hiện, anh không biết nên nói cái gì. Bất luận nói gì bây giờ đều sẽ chạm đến vấn đề kia.
Hai người cứ nặng nề ngồi như vậy rất lâu, thấy đã muộn, Du Khâm mới thấp giọng hỏi Mục An: “Buổi tối… muốn ở lại không?”
Mục An vẫn không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào sàn nhà, Du Khâm nhíu mày, cảm thấy Mục An có chút kỳ quái, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào vai cô: “Mục An?”
Mục An hình như bị làm cho khiếp sợ, giật mình nhảy vọt lên một góc ghế sôpha, ánh mắt phòng bị nhìn Du Khâm. Du Khâm bị hành động khác thường của cô làm cho ngây ngẩn cả người, thấp giọng gọi cô: “Mục An, em… không sao chứ?”
Ánh mắt Mục An hoảng loạn rời đi, lắc lắc đầu, tự đi thẳng vào phòng ngủ.
Du Khâm thay cô đắp chăn, ngồi bên giường nhìn Mục An từ từ nhắm mắt lại, đến lúc chuẩn bị đứng dậy rời đi, bỗng nhiên Mục An nắm lấy tay anh, khẽ nói: “Ngủ cùng em.” Bởi vì lâu rồi không nói chuyện, giọng cô trở nên khàn khàn, thậm chí Du Khâm nghĩ mình đã nghe lầm.
Nhìn thấy mắt cô dần hồi phục lại thần trí, Du Khâm kích động ôm lấy cô, cảm giác lúc này chỉ còn thiếu chút nữa có thể đạt đến độ mừng phát khóc: “Anh không đi, dù có chuyện gì cũng không đi.”
Buổi tối, Du Khâm ôm Mục An nằm yên tĩnh, bỗng nhiên Mục An xoay người, ngồi ở bên hông Du Khâm. Du Khâm nhìn Mục An từ từ cởi bỏ từng lớp y phục trên người mình mới hiểu rõ cô định làm gì. Một tay nắm chặt tay cô: “Mục An!”
Da cô trắng nõn run rẩy dưới gió điều hòa, sợi tóc đen nhánh nhẹ rủ xuống bên má: “Em sợ lắm… Du Khâm.”
Du Khâm dần buông bàn tay đang giữ tay cô, Mục An cầm tay anh chậm rãi vuốt ve chính mình, nhiệt độ cơ thể anh ấm áp khiến cho khoảng trống trong lòng cô như được lấp đầy.
Tay anh lướt qua mỗi nơi đều mang theo một cảm giác gần như tuyệt vọng, ưu thương, Du khâm đặt cô ở dưới người, ôn nhu hôn lên mặt cô, rõ ràng nhiệt độ cơ thể mình rất cao, nhưng người Mục An vẫn lạnh giá. Du Khâm ôm chặt cô, muốn dùng sự ấm áp để vỗ về cơ thể không ngừng run rẩy của cô: “Xin lỗi.” Nếu như không phải do anh, cuộc sống của Mục An đến giờ vẫn là một cuộc sống trong sáng, nụ cười của cô đều là do anh cướp đi. Ngoại trừ hai chữ này, anh cũng không thể nói được gì.
Mục An nhắm mắt lại, cười, cũng nói hai chữ: “Không sao.”
Động tác Du Khâm rất ôn nhu, không làm cho Mục An đau. Mục An gắt gao bám chặt lấy anh, thật quyến luyến hơi thở và nhiệt độ cơ thể anh. Lúc này, cô chỉ muốn quên đi tất cả mọi chuyện, trầm luân trong vực sâu, ở nói đó, chỉ có anh và cô.
Du Khâm dừng lại, vẫn ở trong cơ thể cô, dịu dàng hôn vành tai cô, ở ngón giữa của cô đeo vào một chiếc nhẫn anh đã mua từ lâu: “Ba năm sau chúng ta kết hôn nhé!”
Mục An úp mặt vào cổ anh, mỉm cười, giọt nước mắt mặn chát chảy vào khóe môi: “…Được.”
Ngày hôm sau, Du Khâm vươn tay muốn ôm cô vào lòng mới phát hiện bên gối đã trống không, độ lạnh trong chăn nói cho anh biết, Mục An đã đi từ sớm. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một dự cảm không lành, lấy điện thoại ra, đến lúc ngón tay chạm vào bàn phím mới nhớ ra điện thoại của Mục An đã bị cô ném đi, số điện thoại hiện tại cô đang dùng anh lại không biết.
Di động bị anh ném trên mặt đất, đập mạnh vào góc tường. Mệt mỏi ngã lên giường, một tay Du Khâm đặt lên trán, hai mắt khép hờ.
Mục An giống như là mất tích, không tìm thấy cô ở bất cứ đâu. Tìm tới trường học, đồng nghiệp nói cô đã xin nghỉ. Ở cổng khu nhà chờ, cũng không thấy người. Du Khâm không nghĩ ra được Mục An còn có thể đi đâu.
Lần thứ hai nhìn thấy cô lại là thấy cô cùng Du Ức Sinh, lúc đó Du Khâm về nước là vì Du Ức Sinh. Nhận được điện thoại của quản gia nói Du Ức Sinh lấy vợ, anh lập tức về nước, trở về Du gia.
Từ sau khi mẹ anh mất, Du Ức Sinh hình như không có ý định tái hôn, vậy mà bây giờ lại nói muốn tái giá, mặc dù bất ngờ nhưng Du Khâm cũng không ngăn cản. Du Ức Sinh tính cách phong lưu, ở bên ngoài còn nuôi ba tình nhân, ngày đó mẹ anh mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ có Du Khâm biết, mẹ mình vốn cũng không yêu Du Ức Sinh. Nói thẳng ra, hôn nhân của hai người chính là kết quả của hôn