Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bình An

Trọn Đời Bình An

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 134897

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/897 lượt.

toát mồ hôi lạnh, anh không nghĩ ngợi gì mà bổ nhào về phía Mục An, một mình em nhảy xuống, làm thế nào mà đợi anh kiếp sau được.

Du Khâm ngồi ở trên sôpha, giơ tay nhìn chiếc nhẫn, chiếc nhẫn mà trước khi Mục An đi đã lưu lại cho anh, một giọt nóng hổi rơi trên mặt anh, anh run rẩy hôn lên chiếc nhẫn kia: “Mục An, anh không có lòng tham, cho tới bây giờ cũng không có lòng tham, anh chỉ muốn, kiếp này được ở bên em. Em lại tàn nhẫn hẹn anh kiếp sau…”






Mục An chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại phải ở trong ngục như thế này, án tử còn chưa được xử công khai, Mục An vẫn đang bị cảnh sát cách ly. Một người khi phải ở trong một không gian nhỏ hẹp thì sẽ có rất nhiều thời gian yên tĩnh để suy nghĩ.
“Mục An, có người tới thăm cháu.” Chú Chu là cảnh sát lão luyện ở đây, có mối quan hệ quen biết với Chung Việt nên đối với Mục An tương đối lịch sự.
Mục An không cử động: “Cháu không muốn gặp.” Bây giờ dù là bất kỳ ai, cô cũng chưa chuẩn bị tâm lý để đối mặt, mẹ cũng vậy, Du Khâm cũng vậy, cũng có thể là Lục Kiều, Lục Bác Giản… Trừ bọn họ ra cô không nghĩ được ai sẽ đến thăm mình.
“Lần này là một người tương đối đặc biệt, do trên cử xuống, cháu vẫn không muốn gặp à? Đừng làm chú Chu khó xử, được không?”
Nghe vậy, Mục An kinh ngạc nhưng nhìn bộ dáng khó xử của chú Chu, cô đành đứng dậy cùng chú ấy ra ngoài.
Mục An bỗng nhiên nắm chặt tay Hỉ Lạc, hơi thở bất ổn nói: “Chị, chị biết không, là cha em muốn em tự thú. Từ khi em bắt đầu nhớ tới chuyện quá khứ, cha em thường xuyên xuất hiện, ông ấy cũng nói với em rất nhiều thứ.”
Hỉ Lạc và Lâm Hạo Sơ nghi hoặc nhìn nhau, ra điều đã hiểu rõ, Hỉ Lạc nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mu bàn tay của cô: “An An, đó là dượng đang đùa giỡn với em thôi, ông ấy thương em như vậy, hơn nữa ông ấy cũng không thể bỏ dì lẻ loi một mình được, đúng không?”
Cảm xúc của Mục An từ từ bình tĩnh lại, sắc mặt cũng nhu hoà đi: “Thật chứ?”
“Tất nhiên là thật, An An, em nghĩ đến dì một chút đi.” Hỉ Lạc hơi do dự rồi nói tiếp, “Còn có Du Khâm nữa, cậu ta bây giờ… cũng không tốt lắm.”
“Anh ấy làm sao?” Mục An lập tức căng thẳng.
Hỉ Lạc thở dài trong lòng: “Em ở trong này một tháng, cậu ta đều tự giam mình trong phòng, không ra khỏi cửa, không nói lời nào. Chị cũng không thể tưởng tượng nổi nếu em thật sự buông tay, cậu ta sẽ ở trong đó ngây dại cả đời…” Có đôi khi nói một nửa lại hiệu quả hơn nói hết toàn bộ, Mục An đã bị lời nói của Hỉ Lạc làm cho lo sợ, bất an trong lòng.
“Chị ở đây là dùng quan hệ của bố chồng mới có thể gặp được em, em xem em có thể sẽ phải chịu sức ép thế nào. Hãy cùng Du Khâm ổn định cuộc sống gia đình, sau đó đưa dì đi cùng. Kết cục như vậy không phải là tốt sao, tạo sao phải tự dằn vặt bản thân, cũng là dằn vặt rất nhiều người bên cạnh luôn quan tâm đến em.” Hỉ Lạc tiếp tục dụ dỗ, biết rằng nếu không nắm lấy cơ hội này mà chặn đứng lại những mềm yếu trong lòng cô thì rất khó làm cho cô phối hợp với bọn họ.
Mục An không nói gì, vẫn tiếp tục trầm mặc, thế nhưng Hỉ Lạc biết cô nghe hiểu được, tiếp tục sử dụng chính sách dụ dỗ: “Nếu muốn chuộc tội, cũng không cần phải dùng cách này. Hãy chiếu cố dì cho tốt, dượng chắc chắn sẽ rất vui. Tiếc nuối của dượng ở kiếp này chính là không thể cùng với dì đi đến cuối đời, bây giờ em bỏ lại dì một mình, dượng sẽ càng không thể tha thứ cho em.”
Bàn tay Mục An đặt lên bàn, ngón tay run nhẹ, lông mi cũng run rẩy lay động, Hỉ Lạc biết mình đã gần như tác động được cô. Kỳ thực cô cũng không tìm ra được lý do gì khác để tiếp tục dụ dỗ. Trước khi đi cô còn nói: “Em suy nghĩ thật kỹ, ngày mai bọn chị lại đến.”
Lúc Hỉ Lạc và Lâm Hạo Sơ đứng dậy, Mục An kêu lên: “Chị… Ngày mai… em muốn gặp Du Khâm.”
Hỉ Lạc thấy biểu hiện không được tự nhiên của em họ, cười nói: “Biết rồi, khổ lắm!”
“Ông xã, anh đang nghĩ gì thế?” Ra khỏi trại giam vẫn thấy Lâm Hạo Sơ đang suy nghĩ chuyện gì đó, dáng vẻ rất tập trung, nửa ngày cũng không cử động, Hỉ Lạc nâng cánh tay anh lên, bàn tay ngang ngạnh luồn vào túi áo khoác anh.
Lâm Hạo Sơ nắm lấy bàn tay hơi lạnh của cô, thầm nghĩ mới nói: “Em không cảm thấy tinh thần Mục An có chút…” lời còn chưa dứt đã thấy Hỉ Nhạc trừng mắt, Lâm Hạo Sơ biết điều nuốt lại. Anh cũng không tin là Hỉ lạc không nhìn ra.
Hỉ Lạc kéo cánh tay anh, nhắm mắt đi theo chồng mình, một lát sau mới nhỏ giọng nói: “Em cũng nhận ra nhưng phần lớn thời gian con bé lại rất bình thường, phải không?”
“Trước đó, Du Khâm không đề cập đến chuyện này sao?” Lâm Hạo Sơ giúp Hỉ Lạc thắt dây an toàn nhưng chưa vội khởi động xe.
“Có đề cập qua, cậu ta còn cầm rất nhiều bệnh án của Mục An cho em xem nhưng cậu ta nói những thứ này đều là do cậu ta chuẩn bị để ngụy tạo chứng cứ thoát tội cho Mục An.” Hỉ Lạc lẩm bẩm, trong đầu rất nhanh xuất hiện một ý nghĩ, cô kinh ngạc há hốc mồm: “Lâm Hạo Sơ chẳng lẽ là…?”
Lâm Hạo Sơ liếc nhìn phản ứng của vợ mình, bình thường suy nghĩ luôn chậm nửa nhịp, khó có dịp lại thông minh như thế: “Chẳng lẽ cái gì?” L