Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341459

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.

có lòng từ bi, để doanh trưởng Tất yên tĩnh ăn xong bữa cơm. Cũng may doanh trưởng Tất không kén ăn, chỉ còn sót những thức ăn mà Diệp Tử để lại cũng có thể ăn được hai chén cơm, ưmh, chỉ cần là đợi lát nữa ‘ăn khuya’ sẽ rất mỹ vị, cho nên vào lúc này doanh trưởng Tất không gấp chút nào.
Ăn cơm, cả chén cũng không cần rửa, ném vào thùng rác coi như xong chuyện. Vừa nhìn thời gian, hơn chín giờ, ăn no đứng ở trong phòng khách vặn eo tiêu thực Diệp Dĩ Mạt rất nhanh đã phát hiện ánh mắt tựa như lang hổ ở sau lưng rồi, nhưng cô chính là làm như không có nhìn thấy, thế nào rồi hả ? Anh vừa biến mất chính là mấy tháng, cô phát tính khí anh cho cô là không khí à?
"Tiểu Mạt. . . . . ." Tất Tử Thần hạ thấp giọng, còn mang theo ý vị xin khoan dung, "Tiểu Mạt, không còn sớm, nghỉ ngơi sớm một chút đi, à?" Vợ đại nhân cái gì, cũng phải dụ dỗ thật tốt. Theo như Chính ủy Triệu nói, hậu phương yên ổn, tiền tuyến mới có thể an tâm tác chiến, liên trưởng doanh trưởng các ngươi, ngay cả vợ trong nhà cũng không giải quyết được, làm sao quản tốt binh lính được chứ?
Cho nên nói, doanh trưởng Tất, anh dụ dỗ vợ, nghiễm nhiên trở thành nhiệm vụ không thể cãi lại à?
"Đợi lát nữa đi, được không?" Diệp Dĩ Mạt xoay người, ôm eo của anh, mặt vùi vào trong ngực của anh, không thấy rõ vẻ mặt, nhưng mà âm thanh kia lại buồn buồn, có chút ê ẩm.
"Ừm được." Tất Tử Thần cũng yên tĩnh lại, cánh tay của cô cũng không khỏi tự chủ ôm chặt." Để anh ngủ bên ngoài ghế sa lon đi, đừng đánh thức em." Chắc khoảng 2 giờ sáng, sớm như vậy mới có thể chạy về bộ đội đúng giờ.
"Không cần. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt lắc đầu một cái, tóc phất qua cánh tay của anh, mềm mại bóng mượt, rồi lại suy sụp không nói ra được.
"Anh sợ đánh thức em." Tất Tử Thần thả mềm giọng nói, hôn tóc đen bóng mượt của cô một cái, hình như Tiểu Mạt của anh không giống những cô gái khác luôn thích đem tóc mình uốn nhuộm, bình thường không phải lười biếng để nó xỏa ở đầu vai chính là buộc đơn giản, không chính là buộc thành đuôi ngựa nhẹ nhàng khoan khoái, lộ ra cái cổ trắng nõn trơn bóng, thanh thuần giống như học sinh.
Diệp lấy mạt ngẩng đầu lên, nhuận môi đã bị cắn ra dấu vết mờ mờ, mắt to cũng là thủy sắc một mảnh, nhìn tất tử thần chưa có tới tâm đau ."Ta nhìn vào ngươi ngủ, chờ ngươi ngủ thiếp đi ta lại ra ngoài, có được hay không?" Tất tử thần cúi người hôn một cái môi nàng vết cắn, nha đầu này, không có việc gì cắn loạn mình làm cái gì? Không biết đau không?
Tim Diệp Dĩ Mạt đập mạnh và loạn nhịp, giờ phút này mùi vị quen thuộc trên người anh đang gắt gao bao quanh cô, giống như cánh tay có lực của anh, nhưng mấy giờ nữa, anh lại rời đi, có lẽ nửa năm không hề có tin tức.
Trước khi đáy mắt dâng lên chua xót, Diệp Dĩ Mạt bước lên, thò người ra hôn lên môi hơi nóng của anh. Trằn trọc vuốt ve, giống như làm mọi cách không thôi, hoặc như là nói ly biệt, nhưng lại không có khởi đầu để cho người ta cảm thấy dâng lên tràn ngập đau thương không nói.






Tất Tử Thần bị cô hôn có chút không khống chế được, nhưng vừa nghĩ dù sao đây cũng là lần đầu của cô, hay là nên nghỉ ngơi thật tốt, liền muốn dừng lại.
Ai biết cô gái nhỏ trong ngực giống như bị cái gì kích thích, ôm lấy cổ của anh, nụ hôn cứ như vậy mà rơi vào cằm của anh .
Đôi môi mọng nước non mềm, giống như có ma lực, từng điểm từng điểm kích thích lửa nóng trong cơ thể hắn.
Tựa vào trong ngực anh thở hổn hển một hồi, Diệp Dĩ Mạt mới khẽ ngước mắt nhìn anh, trong đôi mắt to sáng trong chợt lóe lên chút ngượng ngùng, một giây kế tiếp lại đưa lên nụ hôn của mình. Không bỏ được anh không bỏ được anh, trong tai đều tràn ngập tiếng kêu chói tai như thế. Hôn môi của anh, hôn cằm của anh, hôn bắp thịt kiên cố của anh, Diệp Dĩ Mạt mới có một loại cảm giác chân thật, thì ra người này còn chưa có rời đi.
Tất Tử Thần nửa áy náy nửa đau lòng, nhìn trong mắt của cô thấy ảnh ngược của bản thân, giống như tụ tập lại, tất cả mọi thứ khác đều không thấy, trong mắt chỉ có đối phương.
Diệp Dĩ Mạt vươn cánh tay từ trong chăn ra, ôm lấy anh, cọ xát gương mặt của anh, thấp giọng nói: "Đến nơi thì gọi điện thoại cho em, có thời gian em sẽ qua thăm anh."
"Được." Tất Tử Thần cúi đầu hôn cái trán của cô một cái, đem cánh tay của cô bỏ vào trong chăn lần nữa: "Em mau ngủ tiếp đi, đến nơi anh sẽ gọi điện thoại cho em." Biết được cô còn lo lắng mà không chịu ngủ, Tất Tử Thần vừa bất đắc dĩ lại không có biện pháp gì cả, chỉ đành phải giải quyết dứt khoát: "Anh phải đi rồi, em ngủ tiếp đi đừng dậy, anh có chìa khóa, anh sẽ khóa cửa." Nói xong, người đã đứng lên, chờ lúc Diệp Dĩ Mạt hồi hồn lại, chỉ nghe tiếng đóng cửa nhẹ nhàng.
Vùi đầu vào chăn ấm áp, Diệp Dĩ Mạt tưởng tượng thấy mình còn nằm ở trong ngực của anh. Nhiệt độ cơ thể đàn ông luôn cao hơn so với phụ nữ, lúc có anh ở bên cạnh tay chân lạnh lẽo cũng có thể nhét vào chăn của anh, anh chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó không chút nào ghét bỏ mà đem chân cô lạnh như băng cố định ở bắp chân