Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.
đỏ mọng óng ánh khẽ đón khẽ mở, anh nhìn thấy lại không nhịn được miệng đắng lưỡi khô. Chỉ là đây là lần đầu tiên của cô, lửa nóng trong cơ thể bị anh cứng rắn bức xuống. Đợi lần sau đi, Tất Tử Thần an ủi mình như vậy.
Uống xong cháo, một đôi mắt thỏ của Diệp Dĩ Mạt cũng coi như là khôi phục một chút, không còn sưng lên như mới vừa rồi nữa. Nghĩ đến mới vừa rồi không có tiền đồ vùi ở trong ngực anh khóc lâu như vậy, làm cho áo của anh bị ướt hết, Diệp Dĩ Mạt cảm thấy mặt nóng bừng lên, mình cũng không phải là cô gái nhỏ, lại vẫn còn khóc bù lu bù loa, nếu màbị người ta biết không biết sẽ cười đến như thế nào đấy.
"Tiểu Mạt, ăn no chưa?" Tất Tử Thần ôm cô ngồi trên ghế sa lon, bàn tay vững vàng ôm chặt bên eo của cô, đem cả người cô đều đặt ở trên đùi của mình. Tất Tử Thần sờ sờ chóp mũi của cô, cười nói: "Khóc đủ rồi à?" Cô nhóc này, thật đúng gạt người mà, bình thường thì dịu dàng hào phóng, thật đúng là làm cho người ta nghĩ cô sẽ không phải là cô gái hay khóc đấy.
"Mới không có khóc đấy. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt đỏ mặt che mắt của anh, nụ cười nơi khóe miệng anh long lanh như ánh mặt trời, trên gương mặt tuấn dật bởi vì thấy cô ngượng ngùng mà tràn ngập cưng chiều.
"Không có khóc, là anh nhìn lầm rồi, được không?" Tất Tử Thần nắm lấy bàn tay đang bịt mắt của anh, đặt ở trước ngực, đầu hơi lên trước, liền hôn lên gò má đang ửng hồng của cô, khẽ nóng lên, nhưng mà lại mềm mại trơn mềm như vậy.
"Dạ, đói bụng." Diệp Dĩ Mạt ngồi ở trên giường, mắt mơ hồ, đáng thương dụi dụi con mắt: "Tử Thần, ôm một cái nào~"
Tất Tử Thần dở khóc dở cười, tại sao anh lại có cảm giác nuôi con gái đây? Chỉ là động tác ngược lại cũng không mơ hồ, đi tới, bởi vì cô ôm cổ của mình: "Em nói anh phải ôm em sao đây?" Bình thường đều là ngồi ôm kiểu công chúa, giờ ôm giống như ôm đứa bé như vậy, ngược lại thật đúng là chưa có thử qua.
Diệp Dĩ Mạt ngữa mặt lên, chống lại ánh mắt mỉm cười của anh, gương mặt mỉm cười nghịch ngợm: “Đúng vậy đáy, xem xem doanh trưởng Tất có bản lĩnh này hay không ~”. Vóc dáng của cô không tính là thấp, lúc nhún chân lên ôm cổ anh miễn cưỡng có thể cọ đến chóp mũi của anh, bộ dạng như vậy mà muốn anh ôm lên thật có chút làm khó. Nhưng mà cô nhớ ánh mắt bất đắc dĩ cưng chiều mà dịu dàng nhu tình như vậy của anh
"Được rồi, Tiểu Mạt nhà chúng ta nói cái gì chính là cái đó ~" Tất Tử Thần dùng sức một cái, anh lấy tay nâng hông của cô lên, trong nháy mắt, Diệp Dĩ Mạt bị nâng lên trên không, nhất thời kêu lên không dứt.
Tất Tử Thần thấy cô như vậy, không nhịn được cười ha ha, lần nữa lại dùng sức, lại đem cô nâng lên trên. Diệp Dĩ Mạt theo bản năng dùng hai chân vòng chắc hông của anh, đôi tay ôm cổ của anh chặt hơn, trong nháy mắt hai người không hề có khoảng cách.
Diệp Dĩ Mạt đỏ mặt vùi mặt thật sâu ở hõm vai của anh, thật là cô tự làm tự chịu đấy! Mỗi lần cũng không chiếm được thế thượng phong! Cái tư thế này, nói bao nhiêu mập mờ thì có bấy nhiêu mập mờ, nếu anh bị trái tim thuần khiết của cô quyến rũ, đó cũng đáng đời! Ai kêu cô muốn anh phải ôm cô như vậy?
Hơi thở mềm mại mập mờ phả ở bên tai của cô, Tất Tử Thần nhỏ giọng nói: "Tiểu Mạt, em nói xem anh nên ăn no trước hay cho em ăn no trước?"
Lời nói gọn gàng dứt khoát như thế, khiến Diệp Dĩ Mạt ‘oanh’ một cái đỏ mặt, tự làm tự chịu! Cô chống đỡ nơi kia biến hóa tự nhiên cô cũng cảm thấy, vừa nghĩ tới người đàn ông mới vừa nếm đến ngon ngọt lực chiến đấu cấp bậc kim cương, cô giáo Diệp nhất thời ỉu xìu.
Lực chiến đấu của Giải Phóng Quân Nhân dân luôn luôn không thể khinh thường! Ngươi một người giáo viên thường dân như cô náo cái gì mà náo! Đây không phải là tú tài gặp gỡ Binh, có lý không nói được sao! Biện pháp tốt nhất, cuối cùng còn không phải giải quyết bằng vũ lực sao?
Sưng mặt lên, Diệp Dĩ Mạt nháy mắt: "Chúng ta đi ăn cơm trước có được hay không?" Rất rất đói bụng hơi sức cũng không còn.
Không đúng, Diệp Dĩ Mạt lắc đầu một cái, ở trong đầu lật đổ ý niệm của anh, không có quan hệ gì với không còn hơi sức, cô mới không muốn thừa nhận làm chuyện kia rất phí sức lực đấy.
Tất Tử Thần nhìn cô nháy mắt giả bộ đáng thương, nụ cười nơi khóe môi lại sâu hơn, cố ý mơ hồ đề tài: "Ừm, được, ăn no rồi tiếp tục."
Diệp Dĩ Mạt sao lại không nghe ra lời trêu ghẹo trong lời nói của anh chứ, đôi mày thanh tú xấu hổ vặn lên, bàn tay trắng nõn nặng nề nâng lên, lại nhẹ nhàng rơi xuống, trên bộ đánh lên lưng anh mấy cái."Không cho cười! Ăn cơm!" Cô giáo Diệp vênh váo hả hê hạ mệnh lệnh, Tiểu Tất tử vui mừng ôm hoàng hậu nương nương của mình dùng đi ‘bữa tối’.
Kêu đồ ăn mua bên ngoài, không đến mười phút liền đưa đến. Kiểu ăn nhanh Trung Quốc mặc dù không giống trong nhà được, nhưng so với kiểu ăn nhanh của phương tây cũng hơn nhiều rồi. Diệp Dĩ Mạt cố ý làm khó Tất Tử Thần, anh gắp cái gì, cô liền bĩu môi nhìn anh, Tất Tử Thần có thể làm sao? Trừ cam tâm tình nguyện đút cho cô, còn có biện pháp khác sao?
Cuối cùng, tất cả món ngon cũng vào bụng cô, mãi cho đến bụng nhỏ cũng có chút lồi đi ra, cô giáo Diệp mới xem như