Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.
ốc đang cầm ly trà do dự một chút mới mở miệng: " Trong đơn vị của ba có mấy đứa tuổi cũng ngang con, con có muốn gặp mặt hay không?" Nếu như con rể tương lai làm việc dưới trướng của mình, nó còn dám làm phản sao?
Trần Hạnh không đồng ý trừng mắt nhìn chồng mình một cái, người này sao thế không biết? Sao lại nói cái này? Cũng chưa bàn qua với bà nữa? Hơn nữa hai ngày trước không phải còn vui sướng hài lòng nói đứa nhỏ Tử Thần này tốt như thế nào?"Tiểu Mạt, đừng nghe ba con nói lung tung, ông ấy uống say rồi."
Diệp Kiến Quốc vừa vuốt râu ria ói: " Hôm nay tôi không uống rượu!" Chỉ không muốn con gái gả xa như vậy mà thôi!
Lý Thụy cũng không xem TV nữa, chạy nhanh tới: "Ba, anh Thần có gì làm cho ba không hài lòng à?" Như vậy là đào góc tường của anh Thần sao? Nhưng anh là người ái mộ số một của anh Thần đấy.
Diệp Dĩ Mạt đỏ mặt, ngồi ở trên ghế sô pha không dám nhìn ba mình, dù thế nào cũng không phải là ngày hôm qua Tất Tử Thần ngủ nhà cô bị ba già biết chứ? Ba cô là cảnh sát, nhưng không phải trinh thám mà! Không có đạo lý 24h nhìn chằm chằm cô chứ?
"Tiểu Mạt à, ba muốn con gái mình gả gần nhà mới tốt, Tử Thần là người không tệ, chính là sau này không phải là hai đứa sẽ chia cách hai nơi giống như ba mẹ lúc trước sao, chẳng lẽ con chịu rời nhà xa như vậy à?" Ông biết con gái ông rất mềm lòng, hiếu thuận, chỉ không biết, bây giờ tình cảm của Tiểu Mạt và Tử Thần tốt đến mước nào thôi. Hơn nửa năm, cũng không thấy hai đứa nhỏ này có gì nóng hổi, nhìn dáng dấp hai người cũng như vậy, do ông và lớp trưởng cũ quá quan tâm suy nghĩ thôi.
"Ba, con cảm thấy chị mà gả đi xa cũng không sao cả, dù sao thì ba mẹ không phải còn có con sao?" Lý Thụy vội vàng nháy mắt cho bà chị, tình cảm của anh Thần và chị gái chỉ có anh biết, hai người này rõ ràng giống như thêm mỡ trong mật đâu rồi, ba à ba \ như vậy là đang chia rẽ uyên ương đó . Bây giờ cũng đã thời đại Xã Hội Chủ Nghĩa rồi, quyết không cho phép loại gia trưởng phong kiến này tồn tại.
Diệp Dĩ Mạt kinh ngạc không mở miệng, cô ngu hoàn toàn, sao ba chợt đổi ý rồi hả ?"Ba, có phải Tử Thần làm gì để cho ba không hài lòng hay không?" Suy nghĩ hồi lâu, Diệp Dĩ Mạt cũng chỉ nghĩ tới khả năng này, xem chừng là Tất Tử Thần phương diện nào đó bị ba già không hài lòng rồi?
Diệp Kiến Quốc thở dài, trong nhà này, coi như ông không quyền rồi nói, vợ ông trừng ông, con trai giúp người ngoài, cả con gái cũng cho là ông kén cá chọn canh."Ba không nói Tử Thần không được, chỉ không muốn con gả xa như vậy." Ngộ nhỡ sau này Tử Thần bị điều đến quân khu xa hơn, con gái bảo bối cũng đi theo, chẳng lẽ lại để ông khóc chết?
"Được rồi không nói cái này nữa, Tiểu Mạt tới đây giúp dì làm hoành thánh, lúc con về mang theo một ít đi, để làm điểm tâm cũng được." Trần Hạnh lôi kéo Diệp Dĩ Mạt tránh ra, trước khi đi vẫn không quên trừng ông chồng một cái, chuyện như vậy, muốn nói là dĩ nhiên sao? Trước đó cũng không nói với bà cứ như vậy mà làm loạn, thật là kinh người.
Lý Thụy nằm lệch qua trên ghế so pha chơi điện thoại di động, thực tế lại đang hồi báo tin tức mới nhất cho anh Thần của anh: " Anh Thần ơi anh Thần, ba em muốn giới thiệu cho chị em mấy tên nhóc đẹp trai trong đơn vị ông đấy! Anh mau chóng chuẩn bị cái gì để lấy lòng ba vợ tương lai của anh đi!"
Lúc Tất Tử Thần thấy tin nhắn đã hơn mười giờ đêm rồi, liếc thấy Lý Thụy gởi tin, anh còn có chút kỳ quái, chẳng lẽ em vợ tương lai có chuyện gì à? Chỉ là sau khi anh đọc xong tin nhắn, khóe miệng cười cũng đã cứng lại, gây khó khăn cho mình lại là ba vợ tương lai.
Nhưng chỉ trong chốc lát, Tất Tử Thần đã có chủ ý, lần đầu tiên chủ động gọi điện thoại cho ông cụ nhà mình: "Alo, ba à, là như vậy, con đã nộp báo cáo kết hôn với Tiểu Mạt lên cấp trên rồi, chẳng qua con lo lắng thời gian không còn kịp nữa, cho nên có thể nhờ ba thúc giục thúc giục giúp con chút được không?"
Tất Trọng Tường quả nhiên hỏi: "Có cái gì không kịp hay sao?" Tiểu tử này, cuối cùng cũng thông suốt, biết nói chuyện kết hôn rồi! Mặc dù cũng không có trải qua sự đồng ý của người lớn bọn họ. . . . . . Tất Trọng Tường có chút buồn bực, cũng may Tiểu Mạt con dâu mà họn họ đều ưng ý, trình lên thì trình lên thôi.
Khóe miệng Tất Tử Thần khẽ nhếch: "Con sợ cháu trai của ba không kịp đợi." Anh đã nói như vậy, chẳng lẽ ông cụ vẫn không thể làm chút chuyện à? Chuyện liên quan đến anh, ông cụ không nhất định sẽ để tâm, nhưng chuyện liên quan đến cháu trai tương lai của ông, Tất Tử Thần dám cam đoan, bây giờ mà muốn ông cụ làm ngựa cho cháu trai cưỡi ông cũng đồng ý.
Tất Trọng Tường cúp điện thoại, mới vừa rồi mặt còn nghiêm túc, đã lộ ra nụ cười rực rỡ trên mặt, dọa cho Lý Mân ở bên cạnh phải nhảy dựng lên: " Tử Thần có chuyện gì vậy?" Bình thường nó cũng sẽ không gọi điện về nhà lúc trễ như vậy, hơn nữa, hai cha con lần nào nói chuyện điện thoại xong không phải cũng đều trầm mặc à? Hôm nay mặt trời mọc lên từ phía tây sao? Ông cụ lại vui mừng như vậy chứ?
"Tiểu tử thúi này, nộp báo cáo kết hôn cũng không nói một tiếng với người tron