Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.
g nhà." Tất Trọng Tường trên miệng thì giáo huấn, khóe mắt lại cười đến nỗi tất cả nếp nhăn hiện rõ: " Ngày mai tôi tìm lão Diệp đi uống trà, cũng không biết ông ấy có biết hay không đấy." Hai đứa nhỏ này, yêu nhau cũng không nói tiếng nào, hôm nay lại nạp báo cáo kết hôn, đây là tiền trảm hậu tấu sao? ? ?
Buổi tối Lý Thụy lái xe đưa chị gái về nhà, Diệp Dĩ Mạt ngồi ở trong xe, một mực không biết nói với Tất Tử Thần chuyện này như thế nào, cô cũng không nghĩ tới, ba cô một lòng muốn tác hợp cho bọn họ bây giờ lại phản đối.
"Chị , Chị với anh Thần của em có phải đã tiến hành tới bước này, bước này hay không ~" Lý Thụy lái xe, nhướng mày gương mặt không đứng đắn.
Diệp Dĩ Mạt lườm anh một cái, cái gì gọi là anh Thần của em? Lúc nào thì anh thành em vợ của người ta rồi? Còn nữa, loại chuyện đó, thân là em út nên hỏi sao???"Lái xe cho tốt vào, ngậm miệng của em lại."
Lý Thụy không cam lòng bĩu môi, yên tĩnh được một lúc, lại hỏi: "Chị, thật ra thì chị không cần lo lắng cho ba và mẹ đâu, dù sao sang năm em sẽ tốt nghiệp đại học rồi, đến lúc đó ba mẹ còn có em chăm sóc."
Diệp Dĩ Mạt nhìn mặt mũi em trai khó có lúc được nghiêm túc như vậy, trong lòng khẽ dâng lên hơi ấm, nhưng ngoài miệng không nghĩ để cho anh hài lòng: "Chờ em có thể chăm sóc được ba mẹ chắc còn xa lắm." Coi như cô lập gia đình, cũng không nhất định không chăm sóc được người trong nhà chứ?" Em nên nhanh chóng mang con dâu về nhà cho hai người bọn họ xem một chút mới đúng là nghiêm chỉnh đấy." Thân thể của ba và dì Trần cũng không tệ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đến lúc cần bọn họ chăm sóc, tối thiểu cũng phải mười năm nữa, tên nhóc này, đừng dùng những lời qua loa tắc trách như vậy mà nói với cô chứ, mặc dù có điểm cảm động.
Tất Tử Thần cười khẽ: "Dù sao cũng không xa, chủ nhật qua cũng được mà." Dừng một chút, lại nhẹ giọng cười nói: "Anh đã nộp báo cáo kết hôn lên trên rồi, Chính ủy Triệu nói sẽ mau chóng trả lời lại, đúng rồi, phòng ốc trong đơn vị cũng đã phân cho, không lớn lắm, nếu như em không thích, chúng ta có thể mua một căn hộ ở trong nội thành cũng được." Tiền anh gửi ngân hàng nhiều năm như vậy chắc cũng đủ để anh trả tiền đặt cọc rồi (*trong mua trả góp) .
"Tử Thần. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt chợt trầm mặc lại: "Ba em, ba em nói. . . . . ."
"Tiểu Mạt." Tất Tử Thần chợt nghiêm túc cắt đứt lời nói của cô: "Anh hiểu rõ ý tứ của chú Diệp." Tất Tử Thần cũng không biết chuyện gì xảy ra, chợt không hề có phong độ ngắt lời của cô, nhưng anh chính là không muốn mạo hiểm, không muốn từ trong miệng cô nghe được cho dù là lời nói hơi chần chờ.
"Tiểu Mạt, chú Diệp chỉ vì muốn tốt cho em thôi, nhưng mà. . . . . ."
Nhưng chỉ chốc lát, Diệp Dĩ Mạt cũng không đợi anh nói nửa câu sau: "Nhưng mà cái gì?"
"Nhưng mà, anh nhớ em lắm." Giọng nói đàn ông trong điện thoại trong sáng trầm thấp, thẳng tắp đụng lòng của cô, không có lời ngon tiếng ngọt buồn nôn, chỉ một câu ‘anh nhớ em lắm’, lại như có ma lực không thể dự đoán được vậy, khiến vành mắt Diệp Dĩ Mạt trong nháy mắt đỏ hồng.
Đứa ngốc, mới cách xa không tới một ngày mà.
"Nói cái gì đó. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt che miệng, âm thanh khẽ run: "Mới cách xa không bao lâu đấy." Cô cũng nhớ anh, rạng sáng anh đi, từ buổi sáng đến bây giờ trong đầu cô đã không biết nhảy qua bao nhiêu lần lưu luyến khuôn mặt tươi cười ấm áp của anh rồi.
"Tiểu Mạt, anh thật sự rất muốn gặp em." Tất Tử Thần dán lên điện thoại di động, sau một ngày bận rộn, thần kinh căng thẳng rốt cuộc một khắc kia khi nghe được giọng nói của cô đã buông lỏng xuống. Rất nhớ em ở bên cạnh, vừa mở mắt sẽ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười sáng rỡ của em, tối về, thấy hình ảnh em cười tủm tỉm chuẩn bị cơm tối, mà không phải ký túc xá lạnh lẽo vắng vẻ này.
Lời nói của Diệp Kiến Quốc, cũng không có ai nhắc tới, làm ba chỉ vì muốn tốt cho con gái mà thôi, chưa từng nghĩ tới việc gây khó dễ cho con gái.
"Tiểu Mạt, hoặc là chúng ta ở bên trong chung cư bộ đội mua phòng nhỏ thôi." Tất Tử Thần lại nhắc tới cái vấn đề này, hôm nay anh đi xem căn phòng mà đơn vị phân cho, là một vị lão Chính ủy để lại, hơn tám mươi thước vuông, không coi là nhỏ, nhưng phòng ốc đã lâu hơn chục năm, hơn nữa không có ban công mà cô thích.
"Mua phòng ốc à, hình như bây giờ phòng ốc đều không tiện nghi đấy." Diệp Dĩ Mạt cắn môi nói, không phải anh tốt nghiệp đại học rồi đi làm lính sao? Lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Hay là nói đãi ngộ của lính tốt như vậy?
Tất Tử Thần cong cong khóe miệng: "Em đừng quên chồng em học chuyên ngành gì ở đại học đấy." Anh học kinh tế đấy, từ năm thứ hai đại học bắt đầu đầu tư, mặc dù có thua lỗ, nhưng vận khí của anh coi như không tệ, mấy năm đại học cũng thu được không ít, cộng thêm sau khi đi lính cũng không có chi gì, tiền lương tích được cũng lên sáu con số rồi.
"Ai nha không nhìn ra, em còn câu được người giàu cơ đấy~" Diệp Dĩ Mạt che miệng cười, mỗi lần nói đến tương lai của bọn họ, trong lòng cô liền tràn đầy ước mơ, căn n