Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Không Buông Tay

Trọn Đời Không Buông Tay

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1063 lượt.

hìn thấy anh nắm tay cô ấy, ngay cả tai cô ấy cũng đỏ lên.”
Tửu lượng của Tưởng Chính Nam rốt cuộc như thế nào, Hạ Quân cũng không biết được. Bình thường khi xã giao, Tưởng Chính Nam chỉ cần thản nhiên nói một câu: “Thứ lỗi, tửu lượng kém, bỏ qua cho.” Người khác liền hiểu được ý tứ . Cho dù ngay cả dự mấy buổi tiệc, bất quá Hạ Quân cũng chỉ thấy hắn hơi ngà ngà mà thôi.
Nhưng đêm nay quả thật hắn uống hơi nhiều. Khi gọi điện thoại cho anh, nghe được ngay cả đầu lưỡi cũng đã líu lại. Khi mà anh đi vào câu lạc bộ tư nhân, quả nhiên đã nhìn thấy ông chủ của mình mày nhíu chặt, cà- vạt buông lỏng, nhắm mắt tựa vào trên sofa.
Một trong những người bạn của hắn, Sở Tùy Phong trong tay ôm một mỹ nhân miệng không ngừng cười: “Tưởng Chính Nam, tiểu tử này, làm thế nào sống được mà trở về chứ. Hôm nay ở đây nhiều mỹ nữ như vậy, mảnh mai có đầy đặn có, cư nhiên không em nào lọt mắt. Niếp Trọng Chi, cậu xem cậu chuẩn bị tụ hội thế nào thế? Mình thấy cậu nên úp mặt vào tường mà suy nghĩ lại đi, nghĩ cho kỹ vào.”
Niếp Trọng Chi giơ tay lấy một ly rượu, khóe miệng lộ ra ý cười, mười phần nghiền ngẫm: “Đúng là lỗi của người anh em này, nhất định sẽ kiểm điểm bản thân thật tốt. Nhưng sợ chính là, có người tâm không ở đây nha?”
Sở Tùy Phong nhíu mày, không nói gì nhìn Tưởng Chính Nam. Tưởng Chính Nam chỉ là khẽ nhíu mày – nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Các huynh đệ thông cảm, sáng sớm lên máy bay quay về Lạc Hải. Hôm nay xem như là lỗi của mình, mình xin chịu phạt uống hết chỗ này, lần sau mình sẽ làm chủ, thỉnh tội mọi người.”
Dứt lời, ngửa đầu một cái, đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch. Sau đó giơ cái ly sạch sẽ hướng mọi người quay môt vòng: “Các huynh đệ tiếp tục thôi!”
Vào trong xe cũng không có gì khác thường, cởi cà- vạt ra, tà tà tựa vào ghế da nghỉ ngơi. Hạ Quân ở phía trước hết sức chuyên chú lái xe.
Đột nhiên, thanh âm của Tưởng Chính Nam vang lên: “Quẹo phải đi, đi bờ biển.” Trong nháy mắt Hạ Quân thực ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã ẩn đi, lên tiếng trả lời: “Vâng.”
Liên Trăn đang trong mộng bị tiếng kêu của Tiểu Bạch làm tỉnh lại. Vừa mở mắt, liền thấy trong phòng ngủ của chính mình nhiều hơn một người là tưởng Chính Nam. Cô giật mình vung chăn ngồi dậy, giọng nói phát run: “Anh —- anh sao lại ở trong này?”
Tưởng Chính Nam cởi áo khoác, tùy tay ném lên sofa. Con chó nhỏ kia lại không ngừng hướng hắn: “gâu, gâu” . Sắc mặt Tưởng Chính Nam trầm xuống, giơ tay túm gọn con chó nhỏ, hướng ngoài cửa ném, “ba” một tiếng đóng lại cửa phòng.
Hứa Liên Trăn vội vàng từ giường đứng dậy, muốn xuống giường đi tìm Tiểu Bạch.
Cô mặc một cái áo ba lỗ màu đen, phía dưới là cái quần đùi cùng chất liệu rộng thùng thình. Đai áo màu đen làm nổi bật lên bờ vai cùng xương quai xanh khéo léo, một mảnh trắng hồng, non mềm giống như có thể nổi trên mặt nước. Một bộ đồ ngủ thoải mái bình thường mặc ở trên người cô, cư nhiên có thể hấp dẫn đến không nói lên lời như thế.
Con ngươi Tưởng Chính Nam ngày một thâm trầm, từ phía sau ôm lấy cổ cô—– Hứa Liên Trăn hoảng hốt, giãy dụa nói: “Buông tay —- không muốn — anh dừng tay — Tưởng tiên sinh — anh dừng tay — tôi — tôi có lời muốn nói với anh?”
Môi hắn dừng ở bên tai cô, hơi thở nóng bỏng, mùi rượu thoang thoảng. Hứa Liên Trăn chỉ cảm thấy không thể khắc chế được run rẩy toàn thân, ngay cả thanh âm phát ra cũng run rẩy không thôi. Cô cắn răng, bằng một hơi nơm nớp lo sợ nói: “Tưởng tiên sinh — trong hiệp nghị lúc đầu của tôi với anh cũng không nói tôi phải lên giường với anh. Hơn nữa —- hơn nữa tôi nghĩ với điều kiện của anh, khẳng định cũng không thiếu đàn bà —”
Tưởng Chính Nam cúi đầu mà cười, Liên Trăn chỉ cảm thấy bả vai truyền đến từng đợt run rẩy, cực kỳ mẫn cảm — bốn phía đều là hương vị của hắn, hơi thở nam tính nồng đậm, còn kèm theo mùi rượu say lòng người— cô không khỏi run run một chút. Thân thể hắn cực kỳ nóng ấm, thanh âm mơ hồ không rõ, lại cố tình mờ ám: “Cũng làm vài lần —”
Hắn một tay ôm cô, một tay mò đến trước ngực cô, cánh môi lại vẫn như trước ở bên tai khiêu khích. Nơi nào trên cơ thể cô hắn chạm đến đều bùng lên một ngọn lửa. Thanh âm của hắn khản đặc: “Chậm —-”
“Không — khuông muốn—-” cô cố ý muốn đẩy hắn ra. Hắn cười nhẹ đè cô xuống dưới, một tay cố đaịnh hay tay của cô ở trên đầu, một tay kia dần dần đi xuống —-
Cô đành phải cuộn người lại, tránh né đụng chạm của hắn. Chính là vô luận cô có trốn thế nào, luôn trốn không thoát —- thủ đoạn của hắn đủ loại, cô bắt đầu thở dốc, mềm oặt cả người, giống như hóa thành đầm nước mùa thu, mặc hắn bừa bãi làm càn—–
Ngày hôm sau, Tưởng Chính Nam ở văn phòng điên cuồng hắt xì, ký sai mấy tập tài liệu, cuối cùng ngay cả hội nghị đều hủy bỏ. Bác sĩ gia đình tới, hỏi: “Có phải tiếp xúc đến một số thứ mẫn cảm không, ví dụ như lông chó gì đó. Trước mắt tôi sẽ kê cho cậu ít thuốc trị dị ứng, trước dùng xịt vào mũi xem thế nào. Hẳn là một hai ngày sẽ tốt thôi.”
Lúc gần đi mỉm cười, nói một câu: “Phải tránh cố gắng đừng tiếp xúc với nguyên nhân làm mình dị ứng. Nếu nghiêm trọng, có