Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1067 lượt.
thể tạo thành bệnh viêm mũi, thậm chí là khó thở đó.”
Trong đầu Tưởng Chính Nam hiện lên cũng chỉ một câu: “Làm người thực sự không nên quá tốt bụng.” Sớm biết như vậy lúc trước cũng không cho cô nuôi chó.
Không biết làm sao, trước mắt lại hiện lên khuôn mặt tươi mát thanh nhã của Hứa Liên Trăn. Lúc này hắn đột nhiên lại cảm thấy thật phiền toái khó chịu, bản thân mình chưa bao giờ ép buộc đàn bà. Dù sao đàn bà với hắn mà nói, cũng chỉ để giải quyết. Nhưng vì sao lại biến thành thế này? Cô gái này rốt cuộc có mị lưc gì, cư nhiên có thể làm cho hắn kìm lòng không đậu. Hắn đã thực sự rất muốn tránh không tiếp xúc với cô, chính là hôm qua uống hơi quá chén, trong lúc nửa tỉnh nửa say ý niệm duy nhất chính là đi đến chỗ của cô.
Chuyện tình như thế hắn lại làm lần thứ hai!
Hắn điên rồi hay sao?
Sắc mặt cực kỳ âm lãnh của Tưởng Chính Nam dựng lên, tiến vào phòng tắm rửa mặt.
Ngoài cửa sổ ánh sáng tràn đầy màu sắc, mặt trời buổi chiều dần dần ngả bóng trên mặt biển, cuối cùng là màu đen trải dài như sân khấu buông rèm, đem hết thảy đều bao phủ ở trong đó —”
Hứa Liên Trăn suy sụp mà ngồi ở trên ghế, hai tay vô lực ôm mặt.
Rốt cuộc thì đến khi nào cô mới có thể đi ra ngoài? Hoàn cảnh như vậy cô còn phải chịu đựng bao lâu nữa?
Lại qua hồi lâu, cô bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, ngày mai là ngày 30, là ngày sinh nhật của cha.
Hứa Liên Trăn bất ngờ đứng lên, bước đi vài bước lại đứng chựng lại. Cô cắn môi do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn là quyết định đi xuống lầu gọi điện thoại cho Hạ Quân.
Cô liền như vậy lã chã – chực khóc ngơ ngác mà ngồi. Ngay cả người bên ngoài cũng cảm thấy kinh ngạc, đều nhìn cô với ánh mắt khác thường.
Mãi cho đến khi quản giáo thông báo đã hết giờ, cô mới phản xạ có điều kiện ôm cái túi lớn của chính mình, một tay lau khô nước mắt lặng lẽ chảy xuống, mờ mịt mà đi ra. Bên ngoài ánh mặt trời chiếu rọi, chính là trời đất bao la, tựa hồ trống trơn hiu quạnh chỉ còn có một mình cô mà thôi.
Hạ Quân tựa vào cánh cửa lớn chỗ lối ra, thấy cô gọi: “Hứa tiểu thư.” Chỉ thấy Hứa Liên Trăn giống như không có nghe đến, sắc mặt như người mộng du, thất hồn lạc phách ngồi vào xe.
Hạ Quân kỳ thật thông qua nhân viên trạm giam đã biết được cha cô không chịu gặp cô, không khỏi cụp mắt xuống, không đành lòng nhìn vẻ bi ai đau đớn trên mặt cô. Trầm ngâm một lát, Hạ Quân đi đến một bên, lấy điện thoại trong túi ra: “Khương chủ quản, chào anh. Tôi là Hạ Quân của Thịnh Thế.”
Điện thoại bên kia truyền đến thanh âm khách khí: “Hạ tiên sinh, xin chào.”
Nói mấy câu lúc sau, Hạ Quân cúp máy, đi đến bên cạnh xe, gõ cửa xe: “Hứa tiểu thư.” Lái xe thực thức thời mà hạ kính cửa xe xuống, Hứa Liên Trăn ngơ ngác ngẩng đầu, từ góc độ của Hạ Quân có thể nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cô.
“Hứa tiểu thư, mời đến bên này.” Dứt lời, Hạ Quân kéo cửa xe ra.
Trong ngục giam, người quản giáo có bộ mặt lãnh đạm kia đối với Hạ Quân rất là khách khí, dẫn bọn họ tới một gian phòng họp. Mỉm cười chỉ vào một mảnh sân thể dục ngoài cửa sổ, nói: “Đây là nơi hóng gió của các phạm nhân. Cán bộ cấp trên đã phân phó, phạm nhân số 11091 ngày hôm nay được ra hóng gió trước.”
Thân người Hứa Liên Trăn nhẹ nhàng run lên, 11091 không phải là số hiệu của cha cô sao? Không thể tưởng tượng được Hạ Quân cư nhiên có thể thần thông quảng đại như thế.
Đang trong trạng thái suy nghĩ mông lung, chỉ nghe người nọ nói: “Nhìn coi, ông ấy đã đi ra.” Hứa Liên Trăn chăm chú nhìn kỹ, quả nhiên là cha cô Hứa Mưu Khôn. Cách xa như vậy, chỉ nhìn thấy bên sườn. Tính là xa như vậy, cô vẫn là cảm thấy nghẹn ngào muốn khóc.
Ánh mắt cô cũng không chớp mà nhìn thân ảnh của cha, cũng không có lưu ý đến Hạ Quân và mọi người đã nhẹ nhàng mà lui đi ra ngoài.
Trong đầu yên lặng nói: “Baba, sinh nhật vui vẻ!”
Từ khi cô bắt đầu học trung học, hàng năm sinh nhật cha cô, đều là cô tự mình đi đến cửa hàng bánh ngọt chọn mua. Ở bên ngoài ăn cơm xong trở về, cô luôn bưng bánh kem mà nói với cha “Sinh nhật vui vẻ!” Chính là hiện giờ — Hứa Liên Trăn cúi đầu liếc mắt nhìn một cái chiếc bánh kem nhỏ trong tay, khóe mắt đều là chua xót.
Tuy rằng biết ấn theo quy định thì chiếc bánh kem này không có cách nào đưa vào cho cha được, chính là cô vẫn cứ mua, là hương vị cà phê mà cha cô thích nhất.
Cách đó không xa, cha cô duỗi người vươn vai, lại ngửa đầu nhìn nhìn mặt trời —— nước mắt của Hứa Liên Trăn cuối cùng không kìm được nữa, tựa như hạt châu mà ngã nhào xuống.
Cũng không biết ở cửa sổ đứng bao lâu, cuối cùng mãi cho đến khi thân ảnh cha biến mất ở phía sau cửa ——— Hứa Liên Trăn tham luyến ở trong phòng đứng hồi lâu.
Khi vào trong xe, tâm tình Liên Trăn mới tù từ hồi phục, hướng Hạ Quân nói: “Hạ tiên sinh, cám ơn anh.”
Hạ Quân nhìn dòng xe cộ phía trước, thản nhiên nói: “Hứa tiểu thư, không cần khách khí như vậy đâu. Cô hẳn là biết, tôi chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi.”
Cô biết, Hạ Quân chẳng qua là nghe lệnh làm việc thôi. Nghe chính là mệnh l