Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1066 lượt.
ệnh của một người mà thôi. Nhưng là trong nháy mắt này cô vẫn là thực cảm tạ Hạ Quân. Nếu không phải có anh, cô biết chính mình hôm nay tuyệt đối không có khả năng nhìn thấy cha của mình.
Cũng trong nháy mắt này, cô cũng càng thanh tỉnh mà ý thức được, mỗi ngày mà cha cô ở trong nhà lao vẫn tuyệt đối là địa ngục, người kia thật sự chỉ cần thổi một hạt bụi. Cô thật sự đắc tội không nổi!
Ngày hôm đó hắn lại phái Hạ Quân tới đón cô. Hứa Liên Trăn nghĩ là chắc lại cùng em gái hắn và Diệp Anh Chương thôi. Cô ở ghế lô đợi hồi lâu, Tưởng Chính Nam đẩy cửa mà vào.
Tưởng Chính Nam lười biếng cởi áo vet ra, còn lại là áo sơmi màu trắng, ngồi ở phía đối diện cô. Hứa Liên Trăn nhìn thấy một đôi cúc áo ngọc bích ở tay áo, đen đen thâm sau như ánh mắt hắn.
Lời nói, chính là rung chuông mà gọi nhân viên tạp vụ, mang danh mục đồ ăn lên. Kỳ quái hơn là, hắn chỉ gọi suất ăn của hai người.
Như vậy, hôm nay sẽ không phải hôm nay chỉ có cô và hắn hai người sao!
Hứa Liên Trăn kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy Tưởng Chính Nam ngắn gọn dứt khoát phân phó nhân viên tạp vụ: “Bitet của tôi 5 phần chín, của cô ấy 7 phần chín.”
Hai người chưa bao giờ cùng dùng cơm như vậy, Hứa Liên Trăn có chút như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than, cảm thấy trường hợp như vậy thực quá quái dị. Đáy lòng có chút không rõ vì sao hôm nay không có em gái hắn và Diệp Anh Chương.
Hắn vẫn trầm mặc, sắc mặt thản nhiên, tỉnh bơ như không. Hứa Liên Trăn bất tri bất giác cuộn chặt bàn tay. Thời gian hai người ở chung hơn phân nửa là như thế, cả hai đều không có lời nói, im lặng tới cực hạn.
Nhanh chóng, hai phần bitet mà hắn gọi đã mang lên. Men sứ màu trắng tỏa sáng, miếng thịt bò tươi mới nhiều nước, bên cạnh còn được trang trí bởi một đóa hoa tươi, hàm chứa giọt nước mưa, coi như mới từ trên cây cắt xuống, mơ hồ có thể ngửi được mùi thơm dìu dịu——
Hứa Liên Trăn bật người đứng lên, che miệng đẩy cửa ra. Hắn coi như chưa thấy, vẫn như trước thanh thản mà ăn miếng thịt bò của chính mình. Hồi lâu, vẫn là không thấy cô trở về.
Hắn buông dao nĩa xuống, ánh mắt dừng ở miếng thịt bò bảy phần chín của cô, mơ hồ còn có vết tơ máu. Gọi nhân viên phục vụ tới: “Mang đi đi, đổi một miếng thịt bò chín hết.”
Hứa Liên Trăn nhìn người bên trong gương mà cười khổ. Cô hiện tại đã muốn không thể nhìn được vết máu, mỗi lần gặp phải, dạ dày sẽ bản năng mà phản ứng dữ dội.
Lúc cô quay trở lại, đầu hắn cũng không có nâng lên, như trước đang hưởng thụ bữa tối của chính mình. Hứa Liên Trăn cúi đầu, đột nhiên phát hiện miếng thịt bò trước mặt chính mình có gì đó khang khác, không một chút tơ máu nào.
Hứa Liên Trăn giật mình ngẩng đầu, chỉ thấy hắn tao nhã nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm, ánh mắt cũng không có dừng ở trên người cô.
Ăn cơm xong, Tưởng Chính Nam đi lấy xe, cô lẳng lặng đứng ở cửa chờ hắn. Có một người đột nhiên xuất hiện ở trước mặt cô, Hứa Liên Trăn bản năng lùi ra.
Người nọ có lẽ đã uống rất nhiều rượu, bước chân – loạng choạng túm lấy tay cô, khi nói mùi rượu xộc lên mũi, kẻ khác ngửi thấy chỉ muốn nôn: “Ui, đây không phải Hứa tiểu thư của Thịnh Danh sao? Mặc xinh đẹp tao nhã như vậy, ở đây chờ ai thế? Không phải biết hôm nay tôi ở đây, cho nên đứng riêng đây để đợi tôi chứ!”
Thịnh Danh là quán rượu cô làm khi mới ra khỏi tù, là một cái tên cũng nổi tiếng ở Lạc Hải. Cô không khỏi ngẩng đầu, phát hiện người uống say này cư nhiên chính cái tên Ngô Minh vẫn dây dưa với cô khi cô còn làm ở Thịnh Danh.
Lúc trước khi cô còn ở Thịnh Danh, ngay từ đầu chỉ là phụ trách chức vụ nhân viên mang menu cho khách gọi món. Hơn nửa tháng sau, lại chuyển thành nhân viên phục vụ. Sau khi làm ở đại sảnh được một tháng, lại bị điều tới phục vụ trong phòng. Chính là ở nơi đó cô quen biết cái tên Ngô Quân này.
Ngay từ đầu hắn đã ám muội, đùa nghịch đồ ăn trước mặt cô, khi cô bóc khăn mặt, cố ý làm như vô tình sờ sờ tay cô. Khi thấy hắn cô thực rất sợ, nhưng lại không thể làm gì, đành phải mỗi lần mặt không chút thay đổi mà chạy sang một bên trốn đi.
Lần nào đó, Ngô Minh mở tiệc chiêu đãi một nhóm người, bị cô trốn mất, ước chừng cảm thấy quá sượng mặt, thật mất mặt , thẹn quá thành giận. Gọi quản lí tới, làm trò trước mặt mọi người chửi ầm lên: “Làm ăn cái kiểu gì, ngốc đến mức ngay cả hầu hạ cũng không biết? Khách sạn các người tuyển nhân viên như thế nào đó!”
Hồ quản lí chính là người lúc trước chọn cô vào làm việc, tại đây làm đã lâu, cũng biết người họ Ngô này không dễ chọc, vội liên tục chịu tội: “Ngô tổng, thất lễ quá, thật không phải. Tôi sẽ cho cô ta đến xin lỗi ngài. Nếu cô ta vẫn cố chấp, như vầy đi, tôi sẽ điều hai em lanh lợi khác lại đây. Ngài xem thế nào?”
Ông chủ phía sau của Thịnh Danh ở Lạc Hải này là ai không ai rõ ràng lắm. Ngô Minh cũng là không dám dây dưa nhiều, thấy Hồ quản ký kia đã cười cười nhận lỗi, cho mình mặt mũi, Ngô Minh cũng biết chính mình nên xuống đài thôi.
Ngô Minh hừ lạnh một chút liếc Hứa Liên Trăn nói: “Có biết ông đây coi trọng cô là phúc khí của cô rồi không? Đừng lên mặt, không