Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Không Buông Tay

Trọn Đời Không Buông Tay

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.

ự do ở biệt thự mà hành động.
Đúng vậy, cô quả thật không dám dùng. Cô làm gì có tài đức gì mà dám đối nghịch với hắn, cho dù không lo lắng chính mình, vẫn còn phải băn khoăn cha đang ở trong lao tù.
Cho nên giờ phút này Hứa Liên Trăn nhìn chằm chằm điện thoại trong phòng khách đang “Reng reng ren reng” rung động, chỉ có thể lẳng lặng đứng ở một bên. Không biết có phải dì giúp việc bên trong biệt thự đi ra ngoài hay không, điện thoại vẫn không ai tiếp.
Hứa Liên Trăn do dự hồi lâu, lúc này mới nhắc điện thoại lên, chỉ nghe đối phương nói:”Xin chào, tôi tìm Hứa tiểu thư, Hứa Liên Trăn tiểu thư.” Thanh âm quen thuộc này, cô ngay lập tức nhận ta, là Diệp Anh Chương.
Hứa Liên trăn nắm chặt microphone, ngây ngốc đứng tại chỗ. Diệp Anh Chương ở đầu bên kia phản ứng lại: “Liên Trăn, là em, đúng không? Anh tìm em thật lâu —- chính là Tưởng Chính Nam vẫn ngăn cản anh liên hệ với em—— cuộc gọi này anh đã gọi từ rất lâu, vẫn có người chống đỡ, nói không có người này.”
Hết thảy đương nhiên là Tưởng Chính Nam an bài. Hắn làm sao có thể để cho Diệp Anh Chương liên lạc được với cô chứ! Nếu không cũng không cần phải giam lỏng cô làm gì.
Diệp Anh Chương thực dồn dập nói : “Liên Trăn, em có biết không, anh tốn công lắm mới có thể liên lạc với em. Từ đầu tới cuối anh đều không tin em và Tưởng Chính Nam là thật. Em nói rõ ràng cho tôi biết, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Diệp Anh Chương vẫn rất nghi ngờ chuyện Tưởng Chính Nam cùng Hứa Liên Trăn cùng một chỗ, cho dù là việc Liên Trăn từ chức hay vẫn là biến mất, thậm chí là xuất hiện đều vô cùng đột nhiên. Anh có thể thấy Liên Trăn vài lần, nhưng bởi vì Tưởng Chính Nam luôn không rời Liên Trăn nửa bước, anh căn bản là không có cách nào cũng không có cơ hội cùng mà nói chuyện với cô. Nhưng càng là như vậy anh càng thêm hoài nghi, anh còn dùng hệ thống theo dõi của công an để tìm.
Hứa Liên Trăn sau một lúc lâu lúc sau mới nói: “Cảnh sát Diệp, tôi không rõ ý anh nói là gì, nhưng mà tôi tốt lắm. Anh ấy đối xử với tôi cũng tốt lắm. Tôi chỉ có thể nói cám ơn anh đã quan tâm. Tôi thật sự không biết anh phải như thế nào mới có thể hết hy vọng. Nhưng tôi thật sự thật sự xin anh sau này đừng có liên hệ với tôi nữa. Hai người chúng ta ngay cả bạn bè cũng không phải.” Nói xong, cô cúp máy.
Nếu Diệp Anh Chương trước khi cô bị giam lỏng mà không dây dưa với cô, có phải, tất cả mọi chuyện sẽ không thế này không? Cô không biết!
Chính là hiện tại, hết thảy đã muốn lệch khỏi quỹ đạo. Sớm đã không thể quay về khi đó!
Nếu không trở về được, vậy cô hiện tại chỉ hy vọng nhanh chấm dứt hết thảy này.
Diệp Anh Chương buông tay chính là lúc cô cần giúp đỡ nhất! Cho nên Diệp Anh Chương, xin anh buông tay đi, coi như cho tôi một con đường sống!
Sau khi nói cuộc điện thoại này xong, nghĩ đến hoài nghi của Diệp Anh Chương lại sẽ chậm lại rất nhiều đi.
Hứa Liên Trăn cười khổ xoay người, đã thấy dì giúp việc trong biệt thự vẻ mặt khẩn trương mà chạy lại đây: “Hứa tiểu thư —-” Hứa Liên Trăn nhìn bà ấy liếc mắt một cái, chậm rãi nói: “Dì cái gì cũng không có nhìn thấy, cái gì cũng không có nghe được, có phải không?”
Dì giúp việc kia ngây cả người sau mới phản ứng lại, gật gật đầu, xoay người rời đi.
Hôm nay buổi tối, cô một mình ăn cơm. Phòng ăn vắng vẻ, bàn ăn thật dài, trên trần là đèn chùm xa hoa, chiếu rọi bốn phía. Cô vốn là đã có thói quen ở một mình, nhưng trong nháy mắt này, bỗng nhiên cảm thấy một mình ăn cơm thật cô đơn đến đáng sợ. Đặc biệt tại những nơi như thế này.






Có một ngày, buổi tối, hẳn là đã khuya. Cô mơ hồ lại nghe thấy tiếng xe vào nhà. Cô trở mình, tìm tư thế thoải mái, dần dần mông lung lên.”
Trong mơ màng, hình như có người xuất hiện ở bên giường, cũng không bật đèn, xốc chăn mỏng lên, trực tiếp chui vào. Cô đột nhiên như phản xạ có điều kiện nhanh chóng thanh tỉnh lại, trên người người này mang theo mùi rượu, cái chính là đây không phải mùi cô quen thuộc. Không phải hắn!
Cô bật mình ngồi dậy, “Ba” một tiếng mở đèn lên. Hé ra một khuôn mặt xa lạ, tuy rằng góc cạnh rõ ràng, ngũ quan cũng đoan chính, nhưng không phải hắn.
Hứa Liên Trăn phát ra một tiếng “A” chói tai, luống cuống tay chân cầm lấy chăn nhảy xuống giường. Người nọ hé mí mắt lên, mắt say lờ đờ nhập nhèm đập đập đầu rồi cũng ngồi dậy.
“A —- anh — anh là ai? Sao lại ở chỗ này?” Cô hoảng sợ lúng túng nhìn chằm chằm người kia, một mực lùi về phía sau, mãi cho đến góc.
Sau một lúc lâu, hắn mới đẩy cửa mà vào, sắc mặt xanh mét, biểu tình lãnh đạm đến cực điểm. Thấy cô vẫn ôm chăn, đứng ở cửa. Sắc mặt hắn tựa hồ càng thêm giận dữ, trong thanh âm lộ ra hàn khí: “Còn không đi tắm rửa —”
Hứa Liên Trăn bị điệu bộ nghiến răng nghiến lợi của hắn là cho khiếp sợ, lùi về phía sau mấy bước. Lúc này cô mới buông cái chăn mỏng ra, lộ ra quần áo ở nhà bên trong, một cái áo sơmi cộc tay còn có một cái quần cộc.
Sắc mặt bất tri bất giác Tưởng Chính Nam dịu đi một chút, nhưng khẩu khí vẫn là không chút hiền