Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Không Buông Tay

Trọn Đời Không Buông Tay

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1082 lượt.

chỉ còn có Tiểu Bạch làm bạn với cô, nó biết cô đối xử tốt với nó, sẽ không dễ dàng rời khỏi cô.”
Cũng không biết qua bao lâu, Hứa Liên Trăn mơ hồ cảm thấy không khí có gì đó khác thường, chỉ thấy cái người cao cao tại thượng đi công tác gần một tháng kia đang đứng ở không xa phía sau. Hứa Liên Trăn theo phản xạ cứng đờ, tươi cười trên mặt nhất thời đọng ở khóe miệng.
Từ góc độ của Tưởng Chính Nam nhìn lại vừa lúc thấy được nụ cười chứa ý ngọt ngào giống như đóa hoa hạnh nhân sau cơn mưa chậm rãi rũ tàn, đến cuối cùng không thể nhận ra nữa.
Có lẽ trong phòng trống trải quạnh quẽ đã lâu, thoáng cái thêm một người ở, Hứa Liên Trăn thật đúng là không quen. Cô ôm Tiểu Bạch vào căn phòng cho khách mà chính mình vẫn ở, nghĩ thầm, trước đây mình chiếm sào huyệt của người ta, hiện giờ chủ nhân đã trở lại, cũng có thể sẽ đem cô đưa về bờ biển. Trên thực tế, sau khi hắn đi công tác cô cũng từng hỏi qua Hạ Quân coi có sắp xếp cho cô quay về bờ biển hay không, Nhưng Hạ Quân chỉ nói một câu, chờ Tưởng tiên sinh trở về nói sau. Sau đó lại đem Tiểu Bạch mang đến đây cho cô.
Thời điểm xuống lầu ăn cơm, Hứa Liên Trăn thật sự có chút giật mình, Tưởng Chính Nam cư nhiên đã ngồi ở đó, giống như đang đợi cô. Vẫn chờ đến khi cô ngồi ổn định, hắn mới cầm đũa lên.
Cô gái tên Tiểu Vi kia đúng là cô bé đáng yêu, cầm lễ phục. Hướng Hứa Liên Trăn mỉm cười: “Hứa tiểu thư, mời đi bên này.” Dẫn cô vào một căn phòng thay đồ rất lớn, thoải mái muốn giúp cô cởi đồ.
Hứa Liên Trăn cảm thấy xấu hổ, hướng Tiểu Vi cười cười: “Tôi có thể tự thay.” Tiểu Vi gật gật đầu, buông lễ phục trong tay xuống: “Được, tôi ở ngay bên ngoài, có việc gì cứ gọi tôi.”
Trong nháy mắt khi Liên Trăn đi ra, Thư Mộng kia dúng là phải gật mình, sau đó khẽ mỉm cười: “Bộ lễ phục này không tồi, rất hợp với cô.”
Kỳ thực bộ váy cúp ngực màu hồng này có kiểu dáng rất bình thường, dài vừa đến đầu gối, nhưng bên hông lại điểm xuyết ren màu đen, eo lại dùng một chiếc nơ hình con bướm khéo léo nhẹ nhàng buộc lại, lập tức làm nổi bật lên dáng người thắt đáy lưng ong của cô, da cô vốn đã trắng, mặc đồ màu hồng lại càng mịn màng tinh tế.
Hứa Liên Trăn lại đi vào thay đổi bộ thứ hai, là một bộ lễ phục bằng lụa trắng chéo vai được trang trí bằng rất nhiều hạt cườm sáng chói, nhìn như giọt mưa, theo làn váy, uốn lượn chảy xuôi xuống.
Thời điểm đi ra, mấy người Tiểu Vi không hẹn mà cùng thốt lên: “Hứa tiểu thư mặc đẹp quá.” Vị Thư Mộng kia có vẻ rất khó quyết định, cuối cùng chỉ có thể mỉm cười hỏi cô: “Hứa tiểu thư, ý cô thế nào?”
Hứa Liên Trăn chỉ cụp mắt, thản nhiên nói: “Theo ý của Thư tiểu thư đi.”
Thư Mộng tất nhiên là người khéo léo, xoay người gọi điện thoại cho Tưởng Chính Nam: “Thử hai bộ đều vô cùng xinh đẹp, tôi không thể quyết định được.”
Tưởng Chính Nam khẽ cười một tiếng: “Ý cô ấy thế nào?” Thư Mộng cũng rất hiểu Tưởng Chính Nam, trực tiếp nói: “Cô ấy không giống với những mỹ nhân trước kia anh dẫn tới đây, quá hờ hững, đến bây giờ cũng chưa nói được ba câu với tôi, cái gì cũng đều không hứng thú, bộ dáng tùy tiện tôi muốn làm gì thì làm.”
Tưởng Chính Nam khẽ “à” một tiếng, từ chối cho ý kiến. Thư Mộng bật cười: “Anh đổi tính à, cho tới bây giờ tôi chưa từng gặp người bạn gái nào của anh như vậy. Khó có thể thấy nha, nghiêm túc rồi đấy hả?”
Ở đầu kia, Tưởng Chính Nam chỉ cười khẽ, ngữ khí lười nhác: “Cô nói xem?” Thư Mộng như đi guốc trong bụng nói: “Tôi mới không có hơi sức đi quản anh là thật hay giả, thôi chỉ quản lấy được bao nhiêu tiền thôi. Nói đi, anh muốn người phụ nữ của mình hôm nay mặc đồ mày trắng hay màu hồng đây?”
Tưởng Chính Nam mỉm cười, tùy ý nói: “Tôi luôn luôn tin tưởng con mắt của cô.” Thư Mộng chỉ có thể “Ah” một tiếng, dù sao ông chủ lớn không ý kiến, cô tội gì mà ý kiến. Đang chuẩn bị cúp máy, lại thấy giọng Tưởng Chính Nam truyền đến: “Màu hồng đi, còn bộ màu trắng đóng gói lại.” Dứt lời, điện thoại đã cúp.
Hứa Liên Trăn tất nhiên là không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Thư tiểu thư kia lại đây, cười khanh khách sai Tiểu Vi mang cô đi Spa toàn thân, sau đó lại làm tóc, hóa trang.
Cuối cùng, như một bức tranh, một cô gái quần áo xinh đẹp thướt tha đứng ở trước tấm gương lớn.
Hứa Liên Trăn nhìn chính mình trong gương, trong nháy mắt có chút kinh hoảng, cô gái phong tình vạn chủng này, thật sự là chính cô hơn một năm trước còn ở trong tù sao?
Khi Hạ Quân tới đón cô, cơ hồ cũng có phản ứng lạ, rõ ràng là giật mình hoảng hốt.
Hạ Quân lập tức đưa cô đến nơi cần đến, là một buổi tiệc. Cô theo Hạ Quân xuống xe, đi vào đại sảnh trong biệt thự.
Ánh sáng từ đèn pha lên ngoài đại sảnh thực lóa mắt, những chiếc bàn dài được khăn trản bàn trắng noãn phủ kín.
Tưởng Chính Nam đang đứng giữa một đám người, Hạ Quân tiến đến ghé vào tai hắn nói một câu, hắn cầm ly rượu, chậm rãi xoay người.
Tựa như ánh mắt tất cả mọi người đều tụ hội trên người cô, cô cầm một chiếc ví nhỏ phù hợp với lễ phục, yên tĩnh đứng ở phía sau hắn. Mái tóc đã dài quá vai được uốn lọn, như những gợn sóng phủ trên vai cô.