Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.

n đầu tiên tòa nhà phía nam nhận được điện thoại của một người đàn ông xa lạ vào tối muộn. Thím Lâm không muốn chuốc phiền phức, cho biết thiếu phu nhân nhà bà đi đã đi ngủ, bảo đối phương ngày mai gọi hoặc nhắn lại, bà sẽ chuyển lời giúp.
Thím Lâm chưa kịp nói hết câu, bên ngoài có người trở về.
Thím Lâm quay đầu, quên mất đang nói chuyện điện thoại, vội vàng nói với Tưởng Duy Thành: “Thiếu phu nhân… thiếu phu nhân đã thu dọn hành lý. Thiếu gia mau lên xem đi”.
Người ở đầu kia điện thoại trầm mặc, nhưng cũng không cúp máy.
Tưởng Duy Thành không bất ngờ trước thông báo của thím Lâm. Anh nhìn chằm chằm ống nghe trong tay bà, đột nhiên hỏi: “Muộn như vậy rồi còn ai gọi đến?”.
“Hả? Đúng rồi… Người này…” bây giờ thím Lâm mới chợt nhớ ra mình còn đang nghe điện thoại, bà liền hỏi đối phương là ai.
Người ở đầu kia cười khẽ một tiếng, cất giọng trầm trầm: “Bà hãy bảo Tưởng Duy Thành nghe máy”.
Thím Lâm ngây ra, người này nói một câu như thể ra lệnh, ngữ khí bức người. Bà có chút không vui, đưa ống nghe cho Tưởng Duy Thành: “Thiếu gia, là một người đàn ông, tôi không rõ là ai”.
Tưởng Duy Thành chau màu, giơ tay nhận điện thoại rồi nói luôn: “Cô ấy ngủ rồi”.
Ngữ khí của Hoa Thiệu Đình không một chút xao động: “Hãy giúp tôi chuyển lời với cô ấy, A Hi bị ốm rồi”
“Sau này, anh đừng gọi điện đến nhà muộn như vậy.” Tưởng Duy Thành cố gằng kiềm chế, “Anh cả, tôi gọi anh theo Bùi Bùi, anh không để ý đấy chứ?”.
Hoa Thiệu Đình cười: “Tùy Tưởng thiếu. So với cách gọi đó, tôi càng để ý đến chuyện cậu gọi cô ấy là Bùi Bùi hơn. Chỉ người nhà của cô ấy mới có thể gọi cô ấy như vậy”.
Nghe thấy động tĩnh, người ở trên gác đã đi ra ngoài.
Bùi Hoan khoác áo ngủ, hỏi Tưởng Duy Thành: “Anh về rồi à…. Ai gọi điện thế?”.
“Không có gì”. Tưởng Duy Thành lắc đầu, nói rất lễ phép với người ở đầu kia điện thoại: “Sức khỏe của anh cả không tốt, anh hãy nghỉ ngơi sớm đi. Tôi và Bùi Bùi đi ngủ đây, có gì ngày mai nói sau”.
Tưởng Duy Thành dứt lời liền cúp điện thoại. Bùi Hoan từ trên gác đi xuống: “Anh ấy gọi à?”.
Tưởng Duy Thành ngăn không cho Bùi Hoan tiến lại gần điện thoại bàn. Cô không muốn tranh cãi với anh trước mặt người giúp việc nên quay lên cầu thang, đi về phòng ngủ chính. Tưởng Duy Thành đi theo vào trong. Bùi Hoan khép cửa, hỏi anh: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Xem em sốt ruột chưa kìa. Lão hồ ly còn rảnh rỗi gọi điện thoại thì chưa chết ngay được.”
Tưởng Duy Thành nới lỏng cà vạt, ngồi xuống sofa: “Thím Lâm nói em đợi tôi mấy ngày liền… Rốt cuộc em đợi tôi hay đợi điện thoại của anh ta?”.
“Bây giờ em không muốn cãi nhau với anh, rốt cuộc anh ấy nói gì vậy?”
“A Hi bị ốm rồi.”
Bùi Hoan đột nhiên chạy xuống chỗ đặt máy điện thoại rồi bấm số. Tưởng Duy Thành đi tới giằng ống nghe trong tay cô ném xuống đất. Bùi Hoan giật mình, anh túm tay cô: “Tôi là chồng em, bây giờ tôi không hy vọng em gọi cho người đàn ông khác, em nghe rõ chưa?”.
Bùi Hoan nhìn vào mắt Tưởng Duy Thành. Anh đang rất tức giận nhưng cố đè nén. Cô biết bây bây giờ nói gì cũng bằng thừa nên giằng khỏi tay anh, cầm tờ đơn xin ly hôn đã ký sẵn tên đưa cho anh: “Tưởng Duy Thành, em biết anh trách em, nhưng em không muốn tiếp tục nữa. Anh còn có Alice hoặc người khác… Anh thích ai đều có thể dẫn về nhà, muốn cưới ai đều được. Chúng ta đừng phí công vô ích nữa”.
Tưởng Duy Thành muốn cười nhưng không cười nổi. anh cầm tờ giấy, chẳng thèm liếc qua mà siết chặt trong tay.
“Tôi không thể để em quay về tìm Hoa Thiệu Đình.”
“Tôi chịu đựng đủ rồi.” Bùi Hoan cất cao giọng, “Chắc anh rất hài lòng nhưng tôi không chịu nổi. Anh làm gì tôi cũng được, nhưng tôi đã từng nói, bây giờ tôi chẳng còn gì cả, chỉ có chút lòng tự trọng đáng thương, vậy mà anh cũng không giữ cho tôi. Tôi đê tiện, nhưng không đến mức bán thân”.
Cô càng nói càng kích động. Nghĩ tới bữa cơm tối hôm đó, cô không chịu được, vung tay: “Sao anh có thể đưa tôi đi gặp loại người đó, anh …”.
Tưởng Duy Thành không né tránh, để Bùi Hoan tát bốp vào mặt mình, mạnh đến mức khiến cô ngẩn người, hít một hơi sâu: “Tôi xin lỗi”.
Tưởng Duy Thành giơ hai tay giữ vai Bùi Hoan, ép cô đối diện mình. Anh có đôi mắt hoa đào cuốn hút, nhưng bây giờ ánh mắt đó lại khiến cô không thở nổi: “Kể từ hôm cứu em, tôi biết mình coi như xong”.
Bùi Hoan định ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhưng cô bất chợt phát hiện khóe mắt Tưởng Duy Thành ươn ướt.
Bùi Hoan kinh ngạc há hốc miệng.
Tưởng Duy Thành lên tiếng: “Tôi sẽ không ly hôn, không bao giờ. Anh ta dùng chị gái để ép em quay về, tôi cũng có lá bài của mình.”
Bùi Hoan hiểu ý Tưởng Duy Thành, lập tức hất tay anh: “Không … Anh không thể…”.
“Bùi Hoan, em hãy nghĩ đến Sênh Sênh trước khi đòi ly hôn với tôi.”
Cổ họng Bùi Hoan khô khốc. Cô hoàn toàn suy sụp, không ngừng lùi lại phía sau cho đến khi chạm vào bờ tường.
Cô ngồi xổm xuống đất, ôm chặt bản thân, sau đó cất giọng khản đặc: “Tại sao lại ép tôi? Anh vốn không phải là người như vậy”.
Tưởng Duy Thành mỉm cười, ủ rũ tựa vào thành ghế sofa: “Rốt cuộc l