Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.

à ai ép ai? Bùi Hoan, em hãy tự hỏi lương tâm mình, giữa tôi và anh ta, ai đối xử thật lòng với em hơn?”.
Anh châm điếu thuốc, thuận tay cầm tờ đơn ly hôn lên đốt. Bùi Hoan lao tới định giằng lại nhưng anh không cho. Cô gần như phát điên, đấm thùm thụp vào người anh: “Tại sao anh không chịu buông tha cho tôi? Sáu năm qua … tôi luôn nghe lời anh, anh bảo tôi gả cho anh, tôi liền đồng ý… Vẫn còn chưa đủ sao?”.
Tội gì phải tiếp tục những tháng ngày làm tổn thương nhau, đồng sàng dị mộng, quay lưng về phía nhau như vậy? Anh quay lại làm “con ông trời”, cô trở về làm người không am hiểu thế sự, chẳng phải tốt hơn sao.
Tưởng Duy Thành ném tờ giấy đang cháy dở xuống đất, túm tay Bùi Hoan rồi cúi đầu hôn cô. Bùi Hoan ra sức giãy giụa. Cô cảm thấy trên mặt mình có thứ gì ươn ướt, nhưng không rõ là nước mắt của ai. Cô bị Tưởng Duy Thành cưỡng hôn, dần trở nên thiếu dưỡng khí. Cuối cùng, cô bất chấp tất cả cắn anh.
Ngọn lửa cháy hết, trên nền nhà chỉ còn lại tro tàn, căn phòng nồng nặc mùi khói.
Bùi Hoan đẩy người Tưởng Duy Thành, lảo đảo đi về phòng mình. Cô tựa vào cánh cửa hít một hơi sâu, không còn sức lực để đứng. Bỗng trước mắt tối đen, cô bị ngất xỉu ngay tại chỗ.
Bùi Hoan nằm mơ, một giấc mơ hỗn loạn, không có trật tự, hình ảnh đan xen lẫn nhau như bộ phim câm dài.
Trên hành lang ở Lan Phường, người đàn ông đó cầm sợi dây phỉ thúy, anh nói cô là sinh mệnh của anh, anh ôm cô đọc sách, tô son cho cô. Trước bao nhiêu hiểm nguy anh cũng không chớp mắt, mà chỉ sợ cô khóc.
Tiếp theo, trời đột nhiên đổ cơn mưa bão, sấm chớp đùng đùng. Tiếng sấm khiến cô run rẩy. Con phố đó là nhà của cô, những người chứng kiến cô trưởng thành đều là người thân của cô. Vậy mà họ đều nhìn cô bằng ánh mắt chế giễu, như một sự phán quyết.
“Hoa tiên sinh sẽ không giữ lại đứa bé này. Cô ngoan ngoãn nghe lời sẽ đỡ khổ sở hơn.”
Cô nghe thấy tiếng thét xé ruột xé gan của mình, sau đó là cuộc đối thoại lộn xộn:
“Tôi muốn giành được em.”
“Đừng sợ, tôi sẽ giúp em giữ đứa bé.”
“Tôi không chuẩn bị nhẫn cưới vì dù sao em cũng không cần.”
“Bùi tiểu thư kính nghiệp thật đấy.”
Giấc mơ không xuất hiện con người, chỉ có tiếng nói khô khốc.
Bùi Hoan cảm thấy rất buồn, những lời nói này khiến cô buồn đến mức không thở nổi. Trong lòng đau đớn, cô muốn bật khóc nhưng đột nhiên giật mình tỉnh giấc.
Bùi Hoan mở mắt, ánh nắng trong lòng của ngày mùa đông chiếu vào phòng. Bùi Hoan phát hiện mình đang nằm trên giường, giống như cô thức dậy rửa mặt, thay quần áo là có thể đi làm bình thường.
Bùi Hoan ngồi dậy một lúc, thấy vị trí bên cạnh hơi lõm xuống. Viễn mắt bỗng dưng cay cay, cô giơ tay vuốt nhẹ ga trải giường, để nó bằng phẳng như cũ.
Cô đã không kịp trở thành người tốt vì Tưởng Duy Thành.
Một điều đáng tiếc là, Bùi Hoan không gặp lại Tưởng Duy Thành và bản thân cô năm xưa ở trong giấc mơ.
Nhìn đồng hồ mới phát hiện, bây giờ đã là buổi trưa. Cô lập tức đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt. Hai mắt sưng húp trông rất khó coi, cô đành đeo kính râm mới xuống dưới nhà.
Hôm nay, tòa nhà phía nam yên tĩnh hơn thường ngày. Không biết có phải Tưởng Duy Thành dặn dò mọi người, ngay cả thím Lâm cũng không lên tiếng. Thấy Bùi Hoan đeo kính râm đi ra ngoài như mọi bữa mà không xách theo hành lý, thím Lâm thở phào nhẹ nhõm.
“Thiếu phu nhân có cần tài xế không?”
“Không cần.” Cô có vẻ vội đi quay phim, người giúp việc đã quen với điều này, Bùi Hoan không bao giờ để thiên hạ thấy xe của Tưởng gia đưa đón cô. Bình thường đều là chị Kính đợi ở ngoài đường, đón cô đi trường quay.
Nhưng hôm nay Bùi Hoan không đi làm. Cô đi bộ một đoạn khá xa, tới bức tường cổ ở phía trước khu số Tám rồi thuận theo lối nhỏ đi ra ngoài đường cái.
Cô không nói với bất cứ ai, cũng không báo cho chị Kính. Cô định một mình đến trại trẻ mồ côi, nghĩ cách đón Sênh Sênh rồi tiến hành thương lượng với Tưởng Duy Thành.
Bùi Hoan không gọi điện về Lan Phường. Cô hiểu tính Hoa Thiệu Đình, anh có vô số cách trực tiếp gọi vào di động của cô, nhưng anh không làm vậy. Bất kể cuộc điện thoại tối qua là muốn nhắc nhở ai, nhưng suy cho cùng một khi còn dùng Bùi Hi để ép cô ly hôn, anh sẽ không để chị gái xảy ra chuyện.
Khu vực này khó bắt taxi, Bùi Hoan rất sốt ruột, bởi đợi mãi chẳng có chiếc taxi không chở khách nào chạy qua.
Tối qua mâu thuẫn với Tưởng Duy Thành, sắc mặt rất tệ nhưng cô chẳng buồn trang điểm. Đứng trên phố một lúc, cô chợt phát hiện xung quanh có nhiều người đang nhìn mình.
Bây giờ Bùi Hoan mới nhớ ra, cô vẫn được coi là người nổi tiếng.
Bùi Hoan kéo cao cổ áo. May mà hôm nay cô đeo cặp kính râm khá lớn. Vào thời khắc này, cô chẳng có tâm trí đối phó với phóng viên chụp trộm.
Từ phía xa có một chiếc taxi đi tới, Bùi Hoan vội giơ tay vẫy, đồng thời bấm số điện thoại của Viện trưởng trại trẻ mồ côi Huệ Sinh.
Xe taxi dừng lại.
Bùi Hoan vừa đợi điện thoại kết nối vừa mở cửa ngồi vào ghế lái phụ: “Anh cứ lái thẳng về phía trước đi đã”.
Ngã tư phía trước vừa vặn bật đèn xanh, xe taxi phóng như bay.