Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
nghiến răng vượt qua. Cuối cùng, cô tìm cơ hội hại chết mấy tên khốn từng hành hạ mình mà không chớp mắt, vì vậy mới bị đưa về Lan Phường.
Lúc bấy giờ, có người nói với Cố Lâm, lát nữa tiên sinh sẽ gặp cô.
Trong lòng Cố Lâm toàn là gai nhọn, cô không tin vào thứ gọi là “chốn về”. Nhưng khi người đàn ông đó ngồi ở ghế nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, cô đột nhiên cảm nhận thấy sự nóng lạnh thế nhân, liền bật khóc nức nở.
Cô chưa từng có một ngày sống yên ổn, từ nhỏ đã lang thang nơi đầu đường xó chợ. Cô vốn không biết, con người còn có thể chảy nước mắt.
Sau này, một lần Hoa Thiệu Đình nhớ tới chuyện đó, nói đùa với Cố Lâm, anh đâu có phải là quái vật, vậy mà chưa nói câu nào đã khiến cô sợ phát khóc.
Cố Lâm bảo mình đã quên chuyện này, nhưng trên thực tế, cô không nói thật.
Năm đó, Cố Lâm nghĩ mãi cũng không thông một điều, cô đã ép bản thân trở nên đáng sợ, vậy mà tiên sinh dù không mở miệng cũng có thể đánh cô trở về nguyên hình, khiến cô nhận ra mình vẫn còn là một đứa trẻ.
Bây giờ, cô vẫn nghĩ không thông, tại sao trong thế giới bẩn thỉu này, vẫn còn có người khiến cô bất chấp thân mình.
Cuối cùng, Cố Lâm quyết định. Dẫu sao cô cũng có trái tim tàn nhẫn, đây là vốn liếng để cô tiếp tục cuộc sống, nếu không tiêu diệt người khác thì chính cô sẽ bị tổn thương.
Cố Lâm bấm điện thoại, ra lệnh cho Trần Phong: “Bảo người của anh quay về, không cần bám theo Bùi Hoan nữa”.
Lúc Cố Lâm gọi điện, xe ô tô chở Bùi Hoan đã đi khỏi khu vực nội thành. Bùi Hoan đã sớm đoán đám người này sẽ không chịu buông tha cô nhưng không ngờ lại là hôm nay.
Sự việc đã rồi, trong lòng Bùi Hoan trở nên bình tĩnh một cách kỳ lạ. Cô lặng lẽ tìm tư thế ngồi dễ chịu một chút. Cô không mở miệng hỏi, hai người đàn ông cũng chẳng nhiều lời.
Lần này, rõ ràng bọn họ có sự chuẩn bị trước mới ra tay. Hôm đó, Bùi Hoan vừa tát vừa đạp đạo diễn Trình, chắc chắn đối phương vô cùng căm hận, không trả thù cô sẽ không chịu buông tay.
Ô tô chạy thẳng tới phía nam thành phố, cũng là địa bàn của Phúc gia. Thành phố Mộc có lịch sử vài trăm năm. Từ xa xưa, vương hầu luôn tập trung ở phía bắc, nên ngày nay, khu vực phía nam không mấy phát triển. Nhưng điều này lại có lợi cho loại người như Phúc gia. Nơi đó nhà xưởng nhiều, chỉ cần tiến hành một ít việc làm ăn chân chính là bình phong, đằng sau muốn thế nào cũng được.
Xã hội luôn phân chia cao thấp, sang hèn. Bùi Hoan xuất thân từ Kính Lan Hội nên cô chưa từng gặp loại côn đồ hạ lưu như đám người này, cũng như chưa từng tới một nơi lộn xộn đến thế.
Xe ô tô dừng lại ở nhà kho trống không, xung quanh là đống vật liệu phế thải.
Bùi Hoan bị họng súng chỉa vào đầu, thúc cô đi vào nhà kho. Hoàn cảnh bên trong nằm ngoài dự đoán của cô. Nhà kho bật đèn sáng trưng, không gian rộng lớn được cải tạo thành hai tầng trên dưới, giống một ngôi biệt thự đơn giản.
Đạo diễn Trình đang tựa vào cầu thang ở tầng trên hút xì gà. Thấy người của Phúc gia đưa Bùi Hoan đi vào, hắn vừa cười nhăn nhở vừa đi xuống, dò xét Bùi Hoan từ đầu đến chân: “Bùi tiểu thư đúng là tôn quý khó mời”. Nói xong, hắn tiến lại gần, giơ tay bóp cằm Bùi Hoan.
Bùi Hoan ngoảnh mặt sang một bên, cất giọng lạnh lùng: “Mau bỏ tay ra”.
Đạo diễn Trình nhả khói vào mặt cô: “Cô đã ở đây rồi thì đừng bướng bỉnh nữa. gương mặt xinh đẹp thế này, tôi không nỡ động đến. Cô cũng đanh đá thật, được cái Phúc gia thích loại gái hoang dã. Chỉ cần hôm nay cô phục tùng ngoan ngoãn nghe lời, chúng tôi sẽ không làm cô bị thương. Ngày mai thả cô về đóng phim, chúng tôi sẽ không để lại vết tích khiến người khác nhận ra.
Đạo diễn Trình vừa nói vừa sờ soạng từ mặt Bùi Hoan xuống dưới. Cô lập tức hất tay hắn, lùi lại phía sau hai bước. Sau lưng có người thúc mũi súng vào cô.
Đạo diễn Trình nhìn chằm chằm Bùi Hoan, đột nhiên thay đổi thái độ: “Con khốn này trừng mắt với ai hả?”
Nói xong, hắn liền vung tay đánh Bùi Hoan, mạnh đến mức cô ngã xuống đất.
Đám đàn ông ở đằng sau cười ha hả. Đạo diễn Trình hít một hơi thuốc, cúi xuống nhìn Bùi Hoan: “Con đĩ này! Chẳng phải hôm đó mày có bản lĩnh lắm hay sao?”. Hắn cầm điếu xì gà ngồi xổm xuống, siết cổ Bùi Hoan ép cô ngẩng đầu rồi nghiến răng nhắc nhở: “Tôi nói cho cô biết, người ở đây chơi rất ác. Cô mà không chịu phối hợp sau này không thể ra ngoài gặp thiên hạ cũng đừng trách”.
Kể từ lúc bị bắt cóc, Bùi Hoan không nói một lời, cũng không tỏ ra sợ hãi hay xúc động, thậm chí cô còn chẳng nhìn hắn.
Đạo diễn Trình tức đến mức định cầm điếu xì gà gí vào mặt cô, thuộc hạ ở bên cạnh vội nhắc nhở: “Phúc gia vẫn chưa gặp cô ta”.
Đạo diễn Trình đành dừng động tác, nhưng hắn vẫn vung tay tát Bùi Hoan cho hả giận. Khóe miệng Bùi Hoan rỉ máu, cô vừa giơ tay lên lau liền bị đối phương kéo thắt lưng đứng đậy. Mấy người đàn ông nở nụ cười xấu xa, một bàn tay thô lỗ bóp eo cô rồi thò vào trong áo.
Bùi Hoan cảm thấy vị tanh ở miệng. Đám người buồn nôn này khiến dạ dày của cô vô cùng khó chịu. Cô túm lấy cổ tay đang xâm phạm kia vặn ngược, rồi lại đạp ngã đạo diễn Trình như ngày h