Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342002
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.
>Đầu kia bắt máy, Bùi Hoan lập tức mở miệng: “A lô! Bây giờ tôi qua bên đó, Sênh Sênh hôm nay…”.
Bùi Hoan không thể nói hết câu, bởi di động của cô đã bị người khác giật và ném ra ngoài cửa sổ.
Viện trưởng cảm thấy kỳ lạ, vì đầu kia truyền đến tiếng ồn ào rồi tắt máy.
Bùi Hoan ngồi thẳng người, không quay đầu cũng không lên tiếng, bình tĩnh dõi mắt về phía trước.
Họng súng giá lạnh đột ngột thúc mạnh vào gáy cô: “Bùi tiểu thư, bữa cơm lần trước vẫn chưa ăn xong. Hôm nay, Phúc gia và đạo diễn Trình mời, không biết Bùi tiểu thư có nể mặt?”.
Lúc Trần Phong lao vào phòng Cố Lâm, cô đang trò chuyện với Tùy Viễn.
Hoa tiên sinh đổi sang loại thuốc mới, Tùy Viễn đến để báo cho Cố Lâm biết những điều cần chú ý.
Bác sĩ Tùy căn dặn xong nhưng không ra về ngay, mà đắn đo một lúc để tìm đề tài, cuối cùng mới thốt ra một câu: “Mùa đông đến rồi, cô … là con gái, cần dưỡng sinh”. Anh luống cuống giải thích, càng nói càng chẳng đâu vào đâu.
Cố Lâm hiếm có dịp nhẫn nại, không vội tiễn khách ra về. Tùy Viễn mở miệng, cô kiên nhẫn lắng nghe.
Bầu không khí đang đầm ấm đột nhiên bị Trần Phong phá hỏng. Anh ta không gõ cửa, cứ thế lao vào. Cố Lâm liền mắng anh ta.
Trần Phong vừa nháy mắt ra hiệu cho Cố Lâm vừa cười với Tùy Viễn: “Bác sĩ Tùy cũng cũng ở đây à?”.
Cố Lâm liền tiễn Tùy Viễn ra ngoài. Lúc quay lại, cô thuận tay khóa trái cửa phòng: “Có phải Bùi Hoan xảy ra chuyện rồi không?”.
“Đại đường chủ phải cho tôi biết ý định của mình trước, tôi mới nói cho cô chuyện này.”
Cố Lâm hiểu ý đối phương, anh ta cần xác định hai người đều ở trên một con thuyền. Cô cười nhạt: “Anh buồn cười thật đấy, anh nói hay không có liên quan gì đến tôi? Tôi là người của Hoa tiên sinh chứ đâu phải là cháu của Hội trưởng quá cố, tôi sẽ không để tiên sinh nghi ngờ”.
Biết rõ Trần Phong có thành ý mới đến tìm mình nhưng Cố Lâm tỏ ra không nhún nhường. Anh ta thích nói thì nói, không thì thôi. Dù sao ở Lan Phường, kẻ sợ chết, sợ bị nghi không kị cũng không phải là cô.
Trần Phong lạnh mặt. Cô gái này còn ít tuổi nhưng miệng lưỡi đáo để. Người bên cạnh lão hồ ly quả thực khó đối phó. Anh ta quyết định không tiếp tục vòng vo: “Bùi Hoan xảy ra chuyện rồi”.
“Anh chắc chắn?” Cố Lâm hỏi.
“Vào hai mươi phút trước.” Trần Phong không vội, thong thả ngồi xuống sofa: “Tôi đã báo cáo với Đại đường chủ theo quy tắc, bây giờ Đại đường chủ đi Hải Đường Các vẫn còn kịp”. Nói xong, anh ta chỉ vào di động ở trên bàn: “Gọi điện thoại càng nhanh hơn”.
Cố Lâm không động đậy, trầm tư cân nhắc, trong lòng cô hỗn loạn chưa từng thấy. Cô chưa bao giờ phải đưa ra một sự lựa chọn khó khăn như vậy.
Trần Phong tiếp tục nhắc nhở cô: “Người xảy ra chuyện ngày hôm nay không phải là Bùi Hoan thì cũng là Đại đường chủ. Con gái chỉ có một cuộc đời, hoặc là đánh cược lão hồ ly có thể quên Bùi Hoan, hoặc là Đại đường chủ dựa vào bản thân khiến người đàn bà đó biến mất một cách triệt để”. Trần phong lấy hạt dẻ ở trên bàn, từ tốn bóc vỏ: “Có xe ô tô đến bắt cô ta đi, chắc là đám lưu manh của Phúc gia. Cô ta từ nhỏ được lão hồ ly cưng chiều. Cô không biết đâu, một khi tính cách bộc phát… chắc chắn sẽ chọc giận Phúc gia.”
Cố Lâm cuộn chặt bàn tay, im lặng hồi lâu. Trần Phong cũng không hối thúc cô, ăn hết hai hạt dẻ rồi đứng dậy: “Thật ra Đại đường chủ chẳng cần làm gì cả, chỉ coi như không nghe thấy. Cho dù sau này lão hồ ly nổi giận, chúng ta có thể tìm kẻ chịu tội thay. Một khi người đàn bà đó không còn nữa, anh ta có thể tức giận được bao lâu? Hơn nữa, anh ta coi trọng Đại đường chủ, sớm muộn cũng giao Lan Phường cho cô. Đến lúc đó…”, Trần Phong quay sang Cố Lâm, ánh mắt đầy hàm ý sâu xa: “Hy vọng Đại đường chủ ghi nhớ, anh em họ Trần chúng tôi không phải muốn cướp gia sản, chỉ là đau lòng không muốn thấy sự nghiệp của ông chủ quá cố nằm trong tay kẻ ốm yếu bệnh tật mà thôi”.
Cố Lâm chau mày nhìn anh ta: “Tôi không bao giờ phản bội tiên sinh. Tiên sinh vĩnh viễn là chủ nhân của tôi.”
“Tất nhiên, là chúng tôi có vấn đề, nhưng tôi chẳng còn cách nào khác. Phát đạn đó mà chuẩn thêm một chút, chắc tôi đã tiêu đời.” Trần Phong cất giọng phẫn nộ: “Sống bao nhiêu năm thấp thỏm không yên, chi bằng giải quyết sớm cho thoải mái”.
“Trần Phong!” thấy anh ta mất bình tĩnh, Cố Lâm buộc phải lên tiếng nhắc nhở.
Trần Phong kéo cổ áo, đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng quyết định rời đi: “Tôi đã báo tin rồi. Về việc nó có quan trọng hay không … Đại đường chủ cứ cân nhắc”.
Sau khi anh ta khuất dạng, trong phòng chỉ còn lại mình Cố Lâm.
Phòng của cô gần Hải Đường Các nhất, mở cửa sổ ở phía tây là có thể nhìn thấy ngọn cây lạnh lẽo trong sân bên đó.
Kể từ hôm Bùi Hoan xuất hiện, Cố Lâm biết sớm muộn gì mình cũng sẽ có ngày hôm nay.
Cô dõi mắt về những cành cây trơ trọi ở phía ngoài kia, có chút thất thần. Cô chợt nhớ ra, hôm mình bị đưa về Lan Phường cũng là vào mùa đông giá lạnh. Cô đứng ở cổng vào Hải Đường Các, ánh mắt lạnh lùng, không hề giống một đứa trẻ.
Cố Lâm bị bán vào băng trộm cướp, chịu đủ sự giày vò cũng phải