Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.
ngoài mà Hoa tiên sinh dùng để tiếp khách có diện tích rất lớn, ở giữa được ngăn bằng kệ trang trí. Trên kệ trang trí bày toàn thứ anh thích như lư hương, hương án, đồ cổ chưa từng gặp ở chỗ khác, hình thù kì dị.
Cố Lâm và Trần Phong đứng một bên, còn Bùi Hoan ngồi ở chiếc ghế đơn bên cạnh Hoa Thiệu Đình. Cảnh tượng này cho thấy vị trí của những người ở trong nhà đã được phân chia rõ ràng.
Hoa Thiệu Đình cầm viên Lục Kỳ Nam lên chơi theo thói quen. Một lúc sau, anh mới mở miệng: “Là tự tôi muốn ra ngoài, nơi đến do Bùi Bùi quyết định. Người tiếp theo nắm rõ tình hình là Cố Lâm, Cố Lâm lại sắp xếp để Trần Phong đi theo tôi. Sau đó, Trần Phong bố trí người và xe”, ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Kẻ muốn tôi chết không ngoài ba người có mặt ở đây”.
Trần Phong không nghe ra câu nói này là tốt hay xấu. Vết thương trên vai anh ta chỉ được cầm máu qua loa, tuy không nghiêm trọng nhưng vẫn đau nhức. Anh ta ôm vai, mở miệng: “Hôm nay, đối phương chặn ở lối ra vào. Tôi lên muộn nên chúng mới xông vào phòng của tiên sinh. Đây là lỗi của tôi, tiên sinh phạt thì tôi xin nhận. Những chuyện khác không phải do tôi làm, tôi sẽ không thừa nhận”.
Nghe anh ta nói vậy, Hoa Thiệu Đình không hề cảm thấy bất ngờ: “Tôi đã ngồi ở vị trí này thì không sợ bị giết. Hôm nay tôi bảo ba người vào đây, chỉ nhằm mục đích để mọi người hiểu rõ. Trong số ba người, có thể tồn tại kẻ muốn tôi chết, một người hay hai người cũng được… nhưng tốt nhất đừng là cả ba”.
Câu nói cuối cùng của anh chẳng phải uy hiếp, nhưng khiến người nghe không mấy dễ chịu.
Bọn họ đều muốn giải thích, Hoa Thiệu Đình lắc đầu: “Đây là tôi coi trọng mọi người”.
Tất cả đều im lặng, những điều cần nói, Hoa tiên sinh đã nói cả rồi.
Một lúc sau, Trần Phong lên tiếng: “Hôm nay tôi có lỗi, tiên sinh hãy trách phạt tôi theo luật”.
Hoa Thiệu Đình gật đầu, ra hiệu cho Cố Lâm. Cô liếc Trần Phong, muốn mở miệng nhưng Hoa tiên sinh giơ tay bảo cô làm theo mệnh lệnh. Cô đành ném con dao găm xuống dưới chân Trần Phong.
“Chú còn biết đến luật lệ, vậy thì để lại một con mắt… con mắt kia chú giữ lại nhìn con trai lớn khôn.” Hoa Thiệu Đình vừa nói vừa cầm ấm trà rót vào cốc: “Chú hãy ra ngoài tự xử lý. Cố Lâm, cô đi theo cậu ta, xác nhận phạt xong rồi gọi bác sĩ cho cậu ta”.
Trần Phong nghiến răng, cúi người nhặt con dao. Cố Lâm do dự trong giây lát, cuối cùng vẫn đi mở cửa cho anh ta.
Bùi Hoan không nhịn nổi, đứng dậy kéo Trần Phong: “Anh hãy tha cho A Phong lần này đi”.
Người đàn ông ngồi ở ghế mây chẳng buồn động lòng, vừa uống trà vừa hỏi: “Tại sao? Đã có quy định thì cứ theo quy định mà làm”.
Bùi Hoan chợt nghĩ đến chuyện con trai Trần Phong vừa ra đời, đây vốn là sự kiện vui vẻ, chỉ vì cô ra ngoài một chuyến mà trở thành thảm kịch của người khác. Trong lòng cô rất khó chịu, bởi cô không phải là Hoa Thiệu Đình, không cứng rắn được như anh.
Cô ngăn Trần Phong, quay người nói tiếp: “Chị dâu vừa xuất viện, con trai còn chưa đầy tháng, hôm nay anh phạt A Phong, cả nhà anh ta sẽ rất đau khổ. Hơn nữa, A Phong còn bị thương”.
Bùi Hoan càng nói càng xúc động. Trần Phong khuyên cô, cô không chịu buông tay, cuối cùng giằng con dao găm ném xuống đất.
Cố Lâm đứng ở cửa xem trò vui, nửa cười nửa không nhìn Bùi Hoan.
Hoa Thiệu Đình có vẻ mệt mỏi, anh tựa vào thành ghế bóp trán một lúc mới lên tiếng: “Bùi Bùi, tại sao em lại bắt tôi phá hỏng quy tắc?”.
Bùi Hoan buông Trần Phong, trừng mắt với anh: “Tại sao ư? Bởi vì em muốn tích đức cho anh, để con của anh đỡ phải chịu khổ, kiếp sau vẫn có thể làm người”.
Ý thức Bùi Hoan đang nói điều gì, Trần Phong mặt biến sắc, vội vàng nhắc nhở cô: “Tam tiểu thư!”.
Bùi Hoan như bị vạch trần, vẻ mặt thản nhiên của Hoa Thiệu Đình khiến cô không chịu nổi. Anh luôn có thái độ như vậy, năm đó mới có thể nhẫn tâm ra tay.
Hoa Thiệu Đình đứng dậy định kéo cô, nhưng Bùi Hoan hất tay anh, nỗ lực khống chế tâm trạng. Tuy nhiên, sự phẫn nộ khiến cô cất giọng run run: “Hổ dữ cũng không ăn thịt con. Giết chết con của mình còn chưa đủ sao? Năm xưa, có phải anh sai người đưa em đi bệnh viện cũng bằng một câu tùy tiện như vậy?”.
Cố Lâm càng nghe càng kinh ngạc. Cô phát hiện bí mật này nằm ngoài sức tưởng tượng của bản thân.
Hoa Thiệu Đình đi tới ôm Bùi Hoan để cô bình tĩnh lại. Cô tức đến mức không thốt ra lời, cũng chẳng có sức lực giãy giụa, chỉ nói: “Anh hãy tha cho A Phong, coi như nể tình con trai anh ta vẫn còn quá nhỏ”.
“Được.” Hoa Thiệu Đình đưa mắt ra hiệu cho Cố Lâm.
Cố Lâm định thần, hiểu ý Hoa tiên sinh bảo bọn họ ra ngoài. Cô lập tức kéo Trần Phong rời đi.
Hoa Thiệu Đình ôm Bùi Hoan tựa vào cửa sổ. Tay cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đánh anh mà chẳng có sức lực: “Hừm… Tại em khó chịu trong lòng nên vừa rồi mới thế”.
“Tôi biết. Phạt Trần Phong hay không cũng chẳng quan trọng. Em không thích thì thôi.”
“Em cảm thấy có lỗi với đứa trẻ. Anh mãi mãi không hiểu tâm trạng này của người làm cha làm mẹ.” Cửa sổ không cao, Bùi Hoan bám vào cánh tay anh, nhảy lên ngồi trên thành cửa sổ, tựa l