Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
tiếp lời. Ngó xung quanh không thấy có người nào, anh mới đi đến nói nhỏ với cô: “Thật ra… trong lòng Hoa tiên sinh cũng rất buồn. Sau khi cô bỏ đi, anh ta bị ốm một trận thập tử nhất sinh, từ lần đó bị viêm phổi, gần như mất nửa mạng sống”.
Bùi Hoan không hề bất ngờ, nhìn chằm chằm vào bóng cây trên mặt đất: “Sự việc đã xảy ra, chẳng ai có thể thay đổi. Chắc anh không biết, bị bắt ép đưa đi phá thai có cảm giác như thế nào đâu. Tôi đã mang thai bốn tháng, sống chết cũng muốn sinh đứa bé. Bọn họ túm chặt chân tay của tôi trên bàn mổ…”.
Tùy Viễn không chịu nổi, ngắt lời Bùi Hoan: “Hoa tiên sinh vội đến nơi nhưng cô không còn ở đó. Mặt đất toàn máu… Anh ta suýt nữa không xong, tôi tận mắt chứng kiến anh ta suy sụp hoàn toàn… Sau đó, chúng tôi mới biết là Tưởng Duy Thành đưa cô đi”.
Bùi Hoan đột nhiên đứng dậy: “Tùy Viễn, đừng nói nữa”.
Tùy Viễn chợt hiểu lúc đó Bùi Hoan phản kháng, chắc chắn bị tiêm thuốc nên không rõ tình trạng bi thảm của mình. Anh ngậm miệng, vỗ vai Bùi Hoan, tựa hồ an ủi cô.
“Bây giờ hối hận cũng có tác dụng gì chứ?”.
Tùy Viễn nhìn cô, một lúc sau thở dài, thốt ra một câu mang hàm ý nào đó: “Bùi Hoan, Kính Lan Hội có mệnh lệnh không ai được nhắc đến chuyện này nên tôi không thể tiết lộ nhiều hơn. Tuy nhiên, cô hãy suy nghĩ những điều tôi nói vừa rồi”.
Vừa dứt lời, anh liền bỏ đi. Bùi Hoan chạy theo gọi anh: “Tùy Viễn!”.
Tùy Viễn quay đầu, Bùi Hoan hỏi: “Anh có thể cho tôi biết chị Hi đang ở đâu không? Anh cả nói chị ấy bị ốm, người khác có thể không rõ… nhưng anh chắc chắn biết tung tích của chị ấy”.
Sắc mặt Tùy Viễn càng nặng nề. Anh lùi lại phía sau hai bước: “Tôi cũng không rõ, Nhị tiểu thư bị mất tích lâu rồi”.
Bùi Hoan sốt ruột: “Vậy anh nói cho tôi biết chị ấy bị bệnh gì? Tại sao sáu năm không có chút tin tức? Lẽ nào chị ấy không muốn gặp tôi?”.
Tùy Viễn bất lực, chỉ có thể lắc đầu rồi quay người bỏ đi.
Bùi Hoan quay về Hải Đường Các, đi tới phòng của Hoa Thiệu Đình. Thấy bên trong vẫn sáng đèn, cô liền đẩy cửa đi vào. Anh đang đứng trước giá sách, vẫn chưa chuẩn bị đi nghỉ. Trong phòng không đốt hương, chỉ có mùi gỗ lâu năm ấm áp và dễ chịu.
Anh quay người nhìn cô, dáng vẻ và thần sắc của anh lúc này mang lại cảm giác bình yên: “Em ngủ sớm đi, ngày mai chẳng phải định ra ngoài hay sao?”.
Trong bữa tối, Bùi Hoan nói mình cần đến công ty để xử lý nốt một số công việc dở dang. Cô “vâng” một tiếng: “Anh đừng đi theo em thì hơn, để em đi một mình. Hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, trong thành phố chắc chắn vẫn đang điều tra. Ngày mai báo chí đưa tin, thế nào cũng khiến dư luận hoang mang lo sợ”.
Hoa Thiệu Đình gật đầu. Bùi Hoan đi đến bên bàn làm việc của anh, ngồi xuống: “Anh nghĩ là A Phong làm thật sao?”.
Hoa Thiệu Đình lắc đầu, bỏ cuốn sách trong tay lên giá rồi mới lên tiếng: “Hôm nay tôi bất thình lình có ý định đi ra ngoài, thời gian gấp gáp, đối phương không kịp chuẩn bị. Trần Phong sẽ không làm chuyện vội vàng như vậy. Tôi đè đầu cậu ta hai mươi năm, cậu ta mà muốn làm phản chắc chắn sẽ chuẩn bị đâu vào đấy chứ không hành động gấp gáp như hôm nay”.
“Anh nghi ngờ Cố Lâm? Vậy tại sao cuối cùng còn định xử phạt Trần Phong?”
Bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của Bùi Hoan, Hoa Thiệu Đình cảm thấy thú vị. Anh đi đến hôn lên tóc cô: “Không. Tuy không phải Trần Phong nhưng chuyện tôi ra ngoài ngày hôm nay là do cậu ta tiết lộ. Hai ngày trước, A Thất ở miền Nam dẫn người đến thành phố Mộc, tôi chẳng thèm để ý. Bọn họ chắc vẫn ở chỗ Trần Phong”.
Bùi Hoan thông suốt vấn đề, thở dài nhìn anh. Cô đột nhiên vỗ xuống chiếc ghế đang ngồi, đồng thời cất giọng cảm thán: “Ngồi ở đây đâu có gì hay ho. Suốt ngày lo lắng, làm việc gì cũng phải cân nhắc, thận trọng”.
“Em hiểu điều đó, nhưng Trần Phong và Trần Dữ không hiểu.”
Bùi Hoan lật giở đồ trên bàn. Trên bàn của anh đều là mấy thứ trước kia: “Anh vẫn thích đồ xưa cũ”. Cô chợt nhìn thấy một chiếc hộp, bên trong là sợi dây đeo thắt lưng phỉ thúy mà cô trả lại anh.
Hoa Thiệu Đình đã bảo người thợ năm đó làm một cái khóa hình trái tim khác.
Những thứ quý giá dù nằm trong hộp bình thường cũng nổi bật, sợi dây này đủ để lưu truyền đời sau. Bùi Hoan không phải người trong nghề nhưng vì được tiếp xúc nhiều nên cô cũng biết sợi dây là tâm huyết của Hoa Thiệu Đình.
Hoa Thiệu Đình giơ tay: “Tôi đã xâu xong rồi”.
Bùi Hoan muốn đóng hộp nhưng anh không cho. Anh định đeo vào thắt lưng cô, cô vội né tránh: “Đừng, anh cứ giữ lấy đi, em đã trả anh thì sẽ không nhận lại nữa”.
Nghe câu này, Hoa Thiệu Đình càng dùng sức mạnh hơn. Cảm thấy anh không vui, cô vội cất giọng mềm mỏng: “Sợi dây này quá quý giá, năm xưa là em còn nhỏ không có đầu óc. Bây giờ em hiểu rồi… Anh tặng nó cho em, em sợ một ngày nào đó sẽ đánh mất”.
Hoa Thiệu Đình mỉm cười, ôm Bùi Hoan đi đến bên giường ngủ ngồi xuống, dỗ cô nghe lời. Bùi Hoan vừa bất lực vừa buồn cười: “Đừng đùa nữa, anh cứ giữ thì hơn”.
Anh vạch áo cô, Bùi Hoan giữ gấu áo khoác. Anh thuận tay thò vào bên trong, cô liền đỏ mặt. Trong phòng bật đèn sáng