Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.

, Bùi Hoan xấu hổ, muốn bỏ chạy. Hoa Thiệu Đình càng ôm chặt người cô, từ tốn nói một câu: “Mất thì đền là được”.
“Ai đền nổi đồ của anh chứ, còn là bảo bối chưa ai thấy bao giờ… Nhột quá!” Vùng eo của cô đặc biệt nhạy cảm, bàn tay lạnh giá của anh sờ vào nơi đó khiến cô không nhịn được cười, cuộn người ở trong lòng anh như mèo con: “Bao nhiêu năm rồi… Lúc đó em mới mười tám tuổi, bây giờ chắc không đeo vừa nữa”.
Thực tế chứng minh, Bùi Hoan vẫn phải đeo sợi dây đó.
Hoa Thiệu Đình vòng tay qua thắt lưng cô, nhận xét: “Bùi Bùi, em lại gầy hơn rồi”.
Bị anh chiếu tướng đến mức không chịu nổi, Bùi Hoan vội kéo áo xuống. Anh không cho, cúi đầu cài móc khóa trái tim.
Chuỗi hạt Đế Vương Lục của Hoa Thiệu Đình nằm trên làn da trắng nõn của Bùi Hoan, mang lại vẻ phong tình vô hạn. Anh ôm hôn cô, hai người ngã xuống giường. Cô kêu một tiếng nhưng bị anh lập tức chặn miệng.
Bắt gặp ánh mắt ấm ức của cô, Hoa Thiệu Đình cười, không tiếp tục trêu chọc cô nữa. Bùi Hoan chỉnh lại áo xống, chỉ tay xuống bên cạnh: “Anh mau ngủ đi, hôm nay đừng nghĩ ngợi nhiều”.
Anh vỗ vỗ lên gối: “Em ngủ ở đây đi”.
Bùi Hoan chợt nhớ ra điều gì, ấn tay xuống mặt chiếc giường lớn của Hoa Thiệu Đình, lại đẩy anh: “Trước đây em luôn cảm thấy giường của anh vô cùng mềm mại. Tại sao thế? Anh xem, còn mềm hơn giường em”.
Hoa Thiệu Đình mỉm cười nhìn gương mặt đầy thắc mắc của cô. Anh véo má cô, không trả lời mà đứng dậy đi thay đồ ngủ.
Bùi Hoan không chịu bỏ qua, bám lấy anh hỏi đi hỏi lại. Đây là điều mà cô thắc mắc từ lâu nhưng chưa có lời giải đáp.
Hoa Thiệu Đình hết cách, đành giải thích: “Tôi kiếm cái giường dễ chịu một chút, em mới thích ngủ ở chỗ tôi”.
Bùi Hoan há miệng, mở to mắt nhìn anh, mãi vẫn không thể tìm từ thích hợp để mắng người đàn ông này. Cuối cùng, cô mặc kệ anh, lên giường quay lưng đi ngủ. Nói anh là lão hồ ly thật không oan uổng chút nào.
Hôm sau, Bùi Hoan đi từ sáng sớm. Thành phố Mộc ngày càng giá lạnh, sắp đến tết Âm lịch mà nhiệt độ không tăng lên chút nào. Bùi Hoan đi đôi bốt cao đến đầu gối. Khi cúi người kéo khóa, tóc cô xõa xuống, vừa vặn dắt vào khóa dây. Tay phải của cô vẫn chưa được linh hoạt, vụng về làm mãi không xong. Hoa Thiệu Đình ở bên cạnh chỉ biết thở dài.
Anh ngồi xổm xuống vén tóc cô lên, kéo khóa xuống dưới, sau đó giúp cô đi giày. Cuối cùng, anh bình thản nói một câu: “Em xem, không có tôi, em phải làm thế nào?”.
Hoa Thiệu Đình chỉ tùy tiện nói ra miệng nhưng khi đứng dậy, Bùi Hoan đột nhiên ôm chặt thắt lưng anh, áp mặt vào ngực anh, một lúc lâu cũng không lên tiếng.
Hoa Thiệu Đình vuốt tóc cô, mỉm cười: “Em nhớ đi sớm về sớm”.
Bùi Hoan vẫn chưa thể lái xe. Trần Phong khăng khăng đòi đưa cô đi, cô cũng không từ chối. Đến công ty RS, Bùi Hoan đi vào trong tòa nhà. Âm thầm quan sát thấy xe của Trần Phong đã đi xa, cô mới từ cửa sau bắt taxi đến trại trẻ mồ côi Huệ Sinh.
Trên đường, Bùi Hoan mua rất nhiều đồ trẻ em thích. Tới trại trẻ, cô chào hỏi mọi người rồi bế Sênh Sênh vào phòng sinh hoạt.
Một thời gian không gặp, tóc Sênh Sênh dài hơn một chút. Thân hình của con bé giống mẹ, luôn gầy hơn những đứa trẻ cùng độ tuổi. Bùi Hoan rất xót xa, hỏi tình hình gần đây của con bé, lại giúp con bé mặc áo khoác lông vũ mới mua, chải tóc gọn gàng cho nó. Sênh Sênh rất quý Bùi Hoan nên gặp cô, con bé đặc biệt mừng rỡ. Nó ôm cổ cô không chịu buông, rụt rè nói: “Dì Bùi, hôm nay dì ở chơi với con lâu hơn có được không ạ?”.
Tay Bùi Hoan còn chưa linh hoạt, cô miễn cưỡng cầm bút vẽ một ngôi nhà lên giấy rồi nói với Sênh Sênh: “Đợi thuê nhà xong, dì sẽ đón Sênh Sênh về ở cùng. Sau này, Sênh Sênh ở với dì nhé”.
Sênh Sênh ngẫm nghĩ một lúc, hạ giọng thầm thì: “Sau này nếu dì Bùi không cần con nữa, có phải con sẽ bị đưa về đây? Bạn Lệ Lệ cũng vậy, khi bị đưa về đây, bạn ấy rất buồn”.
Bùi Hoan ngẩn người, cúi xuống ôm chặt con gái. Sênh Sênh vừa ăn kẹo, trên người tỏa ra mùi hoa quả nhàn nhạt. Bùi Hoan mềm lòng, áp vào gương mặt nhỏ của Sênh Sênh: “Không đâu, dì sẽ không bao giờ làm thế”.
Sênh Sênh không nghĩ ngợi nhiều, lập tức nhận lời Bùi Hoan. Con bé hết sức vui mừng, ngoan ngoãn nằm bò ra bàn tô màu cho bức tranh ngôi nhà mà Bùi Hoan vừa vẽ. Sau đó, con bé lại vẽ hai người, một lớn một nhỏ tay nắm tay.
Gương mặt hai người giống hệt nhau.
Chỉ là nét vẽ đơn giản nguệch ngoạc của trẻ con nhưng lại giống như đúc. Nhìn bức tranh, Bùi Hoan chua xót trong lòng đến mức không thể thốt ra lời. Mẹ con nối liền trái tim, đây là con gái mà cô dùng cả mạng sống của mình để đánh cược.
Bùi Hoan cầm bức tranh, ôm miệng bật khóc, trong lòng vừa tự trách vừa đau khổ. Rõ ràng có nhiều tâm sự nhưng không thể nói ra lời. Kể cả có nói, Sênh Sênh cũng không hiểu, do đó cô chỉ còn cách nhẫn nhịn.
Hiện tại, việc duy nhất Bùi Hoan có thể làm là đón Sênh Sênh về nuôi, đợi con bé trưởng thành mới nói cho nó biết sự thật. Dù trong tương lai Sênh Sênh không tha thứ cho cô, cô cũng chấp nhận.
Nhận ra Bùi Hoan đang khóc, Sênh Sênh giơ bàn tay nhỏ che mắt cô, cất giọng


The Soda Pop