XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1956 lượt.

ưng vào tấm kính giá lạnh.
Cô rút tờ giấy lau mặt mũi, để bản thân trông đỡ thảm hại. Cả quá trình đó, Hoa Thiệu Đình khoanh tay dựa vào cửa sổ ở bên cạnh nhìn Bùi Hoan. Cô cúi đầu: “Nhiều lúc nằm mơ, em mơ thấy đứa trẻ… Lúc đó cái thai đã được bốn tháng. Đây chính là tạo nghiệp chướng, chúng ta sẽ bị báo ứng”.
Cô vò tờ giấy rồi nhảy xuống đất: “Em cho con chúng ta sinh mệnh nhưng không có quyền sinh ra nó. Thậm chí, người hại chết nó chính là bố đẻ của nó. Chắc anh cảm thấy chuyện này chẳng là gì cả. Đây mới là vấn đề lớn nhất giữa chúng ta”.
Bùi Hoan miễn cưỡng ngẩng đầu, viền mắt ngân ngấn nước: “Anh cả, anh luôn nói thương em, đối xử tốt với em, vậy anh có biết sau sự việc đó, em muốn tự sát bao nhiêu lần không? Năm đó em ngu ngơ, chỉ mong mau chóng đến hai mươi tuổi để gả cho anh, sinh con cho anh. Vậy mà anh đã hủy hoại em hoàn toàn”.
Hoa Thiệu Đình giơ tay lau nước mắt cho cô, chậm rãi mở miệng: “Ai cũng nói tôi máu lạnh… Bùi Bùi, nếu thật sự là người máu lạnh, năm xưa việc gì tôi phải giữ hai chị em em bên cạnh, để tạo phiền phức cả đời cho bản thân?”.
Nước mắt chảy giàn giụa xuống gò má Bùi Hoan. Hoa Thiệu Đình xót xa trong lòng, anh sợ cô rơi lệ nhưng không biết phải làm sao. Cuối cùng, anh vừa thở dài vừa cúi thấp người, tựa đầu vào vai cô, nửa cầu xin nửa dỗ dành: “Đừng khóc nữa, được không em?”.
Ngữ khí của anh khiến cô càng buồn hơn. Yêu một người tức là không muốn làm khó người đó. Nhưng anh là Hoa tiên sinh, chứ không đơn giản chỉ là anh trai cô.
Dịu dàng là anh, tàn nhẫn cũng là anh.
Bùi Hoan bị ép phải đối mặt với cuộc sống, với hiện thực. Cô tưởng bản thân đã tôi luyện được cảnh giới hờ hững với tất cả. Nhưng khi quay về Lan Phường, về bên Hoa Thiệu Đình, cô mới phát hiện bản thân vẫn chưa thể thoát khỏi.
Nhưng cô không thể lại yêu như năm xưa, dù người đó là anh đi chăng nữa. Tình cảm của con người có hạn, sự nhiệt tình cũng có hạn. Cô chỉ có một bình rượu mạnh của tình yêu, năm đó anh tự tay hất đổ nên chẳng còn gì nữa.
Mọi sự ân cần chăm sóc đều đáng trân trọng. Nhưng đây là màn kịch cuối cùng, là màn kịch Bùi Hoan diễn tốt nhất từ trước đến nay.
Buổi tối, Bùi Hoan tiếp tục tiến hành luyện tập tay. Khi đẩy cửa ra ngoài, cô nhìn thấy Tùy Viễn từ phòng của Hoa Thiệu Đình đi ra.
Cô đi đến hỏi anh về tình hình của mình. Tùy Viễn quan sát tay phải Bùi Hoan, cảm thấy tốc độ hồi phục không tồi, khuyên cô nên kiên nhẫn, vết thương nào cũng cần quá trình bình phục.
“Tóm lại, dù khỏi nhưng cô cũng đừng mong như trước. Nhiều khả năng viết chữ cũng không tiện, cô cần chuẩn bị tâm lý luyện tập lại từ đầu.”
Bùi Hoan đã sớm chấp nhận sự thật, mỉm cười nói: “Tính tôi hay nói thẳng, mặc kệ người khác nghĩ gì”.
Tùy Viễn “ừ” một tiếng, tựa vào cây cột ở hành lang: “Với tôi, cô không cần khách sáo”.
Mái tóc dài của Bùi Hoan lòa xòa, bộ dạng không có tinh thần. Tùy Viễn hỏi: “Cô khóc đấy à? Mắt vẫn còn sưng kia kìa”.
Bùi Hoan không đáp lời, mà ngước nhìn bầu trời tối đen. Các vì sao trên trời có vẻ nhiều hơn thường ngày.
“Anh hãy nói thật cho tôi biết, bệnh tình của anh tôi mấy năm nay rốt cuộc là thế nào?” Cô hỏi Tùy Viễn.
Tùy Viễn ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Chắc cô cũng biết, bệnh tim bẩm sinh của Hoa tiên sinh thuộc loại tương đối nặng, thông liên thất nghiêm trọng, động mạch phổi khác thường. Tình trạng như vậy thường phải làm phẫu thuật, nhưng anh ta kéo dài nhiều năm không chịu động dao kéo. Nói thật, nếu không phải tôi dám mạo hiểm trong việc dùng thuốc, anh ta chắc không sống nổi đến ngày hôm nay. Hai năm nay, anh ta bị tăng áp phổi, tình hình không mấy lạc quan. Tôi còn lo cứ như vậy, anh ta rất có khả năng bị suy tim”.
Tùy Viễn quả nhiên không giấu giếm điều gì.
“Anh ấy ngồi ở vị trí chủ nhân, làm phẫu thuật không những mạo hiểm, còn tồn tại những sự uy hiếp khác.” Bùi Hoan lên tiếng.
Giống như hôm nay, tùy tiện đi dạo phố cũng xảy ra chuyện lớn.
Tùy Viễn tất nhiên không suy nghĩ nhiều như Bùi Hoan. Anh ngắt một cành cây xoay đi xoay lại rồi nói đùa: “Tôi thấy người của Kính Lan Hội như bị ma nhập ấy. Bao nhiêu năm coi một người bệnh làm chủ nhân, còn sợ người bệnh này chết đi được. Dù sao tôi cũng chẳng quan tâm, tôi chỉ là bác sĩ, chỉ biết tình trạng của Hoa tiên sinh ngày càng xấu. Cho dù nghĩ cách để anh ta ghép tim, bản thân anh ta cũng phải phối hợp mới được”.
Bùi Hoan bị Tùy Viễn chọc cười. Cô cướp cành cây trong tay anh rồi đánh anh như hồi còn nhỏ. Tùy Viễn chỉ vào tay phải cô, uy hiếp: “Cô đã bị tàn tật rồi còn bắt nạt người khác”.
“Tôi thay anh cả dạy dỗ anh.”
Nghe Bùi Hoan nói vậy, Tùy Viễn co giò chạy mất. Bùi Hoan đuổi theo anh, cuối cùng thở dốc, ngồi nghỉ ở hành lang. Bùi Hoan trở về Lan Phường trong tình trạng bị thương nên đã lâu hai người không có dịp nói chuyện thoải mái như hôm nay.
Tùy Viễn chế giễu cô: “Tam tiểu thư vẫn chưa trưởng thành, chẳng khác nào trẻ con”.
Bùi Hoan cúi đầu điều hòa hơi thở, một lúc sau mới lên tiếng: “Tôi đã trải qua chuyện đó, đâu còn là đứa trẻ”.
Tùy Viễn không dám