XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2148 lượt.

: “Đúng là Bùi Bùi đã từng sinh con. Tôi đã nhìn thấy vết sẹo đó, nhưng cô ấy nói là mổ ruột thừa, không cho tôi hỏi kỹ”.
“Một cái là ở bên phải, một cái ở giữa, anh chẳng có kiến thức gì cả.”
Hoa Thiệu Đình nói lạnh lùng: “Kiến thức của tôi không cần thiết dùng vào phương diện này”.
Tùy Viễn nhanh chóng đoán ra, vì sao Hoa Thiệu Đình có thể nhìn thấy vết sẹo ở bụng Bùi Hoan. Anh ta mất tự nhiên, mắng một câu: “Đúng là lưu manh”. Hoa Thiệu Đình liếc anh ta: “Bác sĩ Tùy, chuyên nghiệp một chút”.
“Mổ đẻ cũng tốt, người mẹ khỏi cần chịu đau đớn cực nhọc.” Tùy Viễn nói một câu an ủi. Hoa Thiệu Đình lắc đầu: “Tôi còn không hiểu cô ấy hay sao? Giống lần này, cô ấy chẳng mang theo thứ gì, một mình đi tỉnh khác, cũng không dám rút tiền từ ngân hàng. Không hiểu cô ấy sống kiểu gì nữa?”.
Tùy Viễn biết Hoa Thiệu Đình luôn lo lắng cho Tam tiểu thư, khuyên nhủ cũng vô dụng. Anh ta đành đi ra ngoài ngó nghiêng, sau đó quay lại hỏi: “Thím Lệ dẫn cháu nội đến đại sảnh lớn gói sủi cảo, anh có đi xem không?”.
Hoa Thiệu Đình ngẩng đầu dõi mắt ra ngoài cửa sổ, vừa vặn có người bắn pháo hoa sáng rực. Không khí vui vẻ và náo nhiệt mới là đêm Giao thừa.
Anh cười nói: “Đi thôi”.
Đêm Giao thừa, toàn thành phố không ngủ, đèn đóm sáng trưng.
Trong một năm, chỉ riêng tối hôm nay là không có khoảng cách giữa các khu vực trong thành phố. Tất cả mọi người đều có chung tập tục như nhau.
Tại ngôi nhà nhỏ ở thành phố Diệp, Bùi Hoan và Thẩm Minh đang gói sủi cảo. Phát hiện cô không biết gói, Thẩm Minh liền tiến lại gần dạy cô. Sênh Sênh còn biết một chút, bởi vì ở trại trẻ mồ côi, các cô nhân viên và những người tình nguyện thường cùng bọn trẻ nấu món sủi cảo.
“Sênh Sênh thông minh thật đấy, giỏi hơn mẹ rồi.” Bùi Hoan khen con gái.
Sênh Sênh đi đến dạy cô như người lớn. Bùi Hoan ôm con bé, hai mẹ con cùng gói. Ti-vi ở phòng ngoài bắt đầu phát chương trình Chúc mừng năm mới, âm thanh đặc biệt rộn ràng. Cửa kính đầy hơi nước nhưng vẫn có thể phân biệt được màu của pháo hoa.
Lại một năm trôi qua, dù khó khăn vất vả ra sao, năm cũ cũng đã kết thúc.
“Trước đây, cô ăn Tết thế nào?” Thẩm Minh đột nhiên hỏi.
Bùi Hoan cười lắc đầu: “Tôi cũng không nhớ rõ, chẳng có gì thú vị”.
Thẩm Minh đi đun nước sôi để chuẩn bị nấu sủi cảo. Anh ta gãi đầu: “Sau khi mẹ tôi phát bệnh, mấy năm nay tôi đều đón Tết một mình. Tôi không có công ăn việc làm ổn định, chỉ trông coi hiệu sách dưới nhà, cũng chẳng có bạn bè… nên rất vô vị. Sau này, sau này… cô có thể sống ở đây… chúng ta chăm sóc lẫn nhau… cũng rất tốt”.
Bùi Hoan mỉm cười. Theo tiếng pháo nổ tưng bừng, cô cất cao giọng với anh ta: “Chúc mừng năm mới!”.
Thẩm Minh cười hì hì, vui vẻ như một đứa trẻ. Hai người bỏ sủi cảo vào cặp lồng giữ nhiệt rồi mang đến bệnh viện cho mẹ anh ta.
Ti-vi trong phòng bệnh cũng đang phát chương trình Chúc mừng năm mới. Mẹ Thẩm Minh trò chuyện rôm rả với bệnh nhân ở giường bên cạnh.
Thẩm Minh đi vào. Mẹ anh ta nhìn chằm chằm rồi hỏi anh ta tên gì. Người ở xung quanh đều cười. Thẩm Minh nhẫn nại nói chuyện với mẹ, sau đó đút sủi cảo cho bà.
Bùi Hoan vốn ở ngoài chờ Thẩm Minh. Nhưng mẹ anh ta không nhận ra con trai, bỗng dưng nổi nóng, suýt nữa ném cặp lồng giữ nhiệt xuống đất. Chứng kiến cảnh tượng này, cô liền bảo Sênh Sênh ngồi yên trên ghế rồi chạy vào giúp đỡ.
Thẩm Minh ngăn cô lại: “Đừng, mẹ tôi lúc hồ đồ tính tình thường không ổn định. Cô dẫn Sênh Sênh đi chơi một lát đi”.
“Không sao, một mình anh khó có thể xoay xở. Anh cầm lấy, để tôi đút cho.” Bùi Hoan nói.
Thẩm Minh không cho cô làm nhưng Bùi Hoan mặc kệ anh ta. Cô đi dỗ bà Thẩm trước, hỏi bà năm nay bao nhiêu tuổi, thu hút sự chú ý của bà. Bà Thẩm chưa từng gặp cô, nhất thời hiếu kỳ nên không còn làm mình làm mẩy. Bùi Hoan gắp miếng sủi cảo, thổi nguội, vừa nói chuyện vừa đút cho bà. Cuối cùng, mẹ Thẩm Minh cũng ăn vài miếng.
Chứng kiến cảnh này, bà già ở giường bên cạnh hết sức ngưỡng mộ, trêu Thẩm Minh: “Hai ngày không gặp, thằng bé này đã kiếm được người vợ tốt rồi, con dâu tôi còn chẳng thèm để ý đến tôi ấy chứ”.
Thẩm Minh vội giải thích: “Không phải đâu, đây là bạn cháu. Cô ấy cùng cháu đến đây, mẹ cháu không ngồi yên nên cô ấy mới giúp đỡ. Dì đừng nói lung tung”.
Một người khác cười: “Bà già nhà cậu mà biết cậu tìm được bạn gái tốt như vậy, chắc chắn sẽ tỉnh táo ngay lập tức. Cậu mau đi nói với bà ấy đi”.
Thẩm Minh đỏ mặt. Hai người lại cùng bà Thẩm xem ti-vi một lúc. Bởi vì đã muộn nên y tá đến bảo bọn họ ra về.
Bùi Hoan bế Sênh Sênh cùng anh ta đi xuống dưới. Bây giờ đã qua thời khắc Giao thừa nhưng đường phố vẫn đông người, tiếng pháo không ngớt. Sênh Sênh bịt tai cười khanh khách.
Thẩm Minh ngập ngừng muốn nói điều gì đó. Về đến cửa nhà, anh ta mới mở miệng: “Thật ngại quá, hôm nay làm phiền cô nhiều”.
“Anh đừng nói vậy, tính ra anh cũng là ông chủ của tôi. Kỳ thực tôi không biết cách chăm sóc người khác, nhưng trước đây anh trai tôi bị ốm, tôi luôn ở bên cạnh anh ấy nên cũng có chút kinh nghiệm.” Bùi Hoan thả Sênh Sênh xu