Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342143

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2143 lượt.

ống đất, đi đun nước tắm cho con bé.
Thẩm Minh lại nói: “Hôm nay tôi thấy cô đi xem thông báo tuyển người. Cô mà đi làm thêm buổi tối thì hơi mệt. Nếu cô cần tiền gấp, tôi có thể…”.
“Đừng.” Bùi Hoan kiên quyết ngắt lời anh ta. “Mẹ anh đang nằm viện, có thể cần đến tiền bất cứ lúc nào, tôi không thể vay anh. Dù sao bây giờ tôi cũng nhàn rỗi, một thời gian nữa Sênh Sênh mới mổ, tìm công việc làm thêm cũng tốt”.
Thẩm Minh hết cách, không tiếp tục thuyết phục cô. Bùi Hoan tự động đi rửa bát đũa rồi bế Sênh Sênh đi tắm.
Thẩm Minh chạy xuống phòng mình ở tầng dưới. Đằng sau cánh cửa phòng dán tấm poster của Bùi Hoan từ mấy năm trước. Anh ta có chút buồn bực, gãi đầu nhìn poster hồi lâu.
Hiệu sách của Thẩm Minh không có thời gian kinh doanh cố định, hễ có việc là anh ta đóng cửa. Từ lúc đến sống ở đây, ban ngày rảnh rỗi là Bùi Hoan cùng Sênh Sênh trông coi hiệu sách.
Vừa mới ra Tết nên đường phố vẫn còn vắng vẻ, nhưng hiệu sách vẫn mở cửa như bình thường. Bùi Hoan ngồi từ sáng đến năm giờ chiều mới đóng cửa. Buổi tối, cô đi dạy piano cho đám trẻ con ở trung tâm bồi dưỡng đến mười giờ mới về.
Nói là dạy đàn nhưng thực chất chỉ là trông nom bọn trẻ và chơi với chúng, bởi nhiều phụ huynh đi làm về muộn nên gửi con cái ở đó. Bùi Hoan tình cờ phát hiện ra chỗ này ở trên báo, trung tâm không chính quy nên cũng chẳng có nhiều quy định. Điều kiện lợi nhất là người phụ trách đồng ý cô dẫn Sênh Sênh đi cùng.
Cuộc sống của Bùi Hoan bây giờ chỉ tồn tại trong khoảng cách giữa hai cột đèn xanh đèn đỏ trên phố Hồng Diệp.
Bùi Hoan đã bỏ lại điện thoại di động khi cô rời khỏi thành phố Mộc. Tới thành phố Diệp, cô cũng không dùng điện thoại. Cho tới nửa tháng sau, khi người phụ trách của trung tâm bồi dưỡng hỏi số di động của cô, Bùi Hoan mới đi siêu thị mua loại điện thoại rẻ tiền nhất và số mới của thành phố Diệp. Trong danh bạ chỉ có số của bác sĩ và một vài người cô thường tiếp xúc.
Ngày tháng trôi qua trong bận rộn, đến khi Bùi Hoan nhớ ra, bên ngoài đã là mùa xuân.
Những đêm mất ngủ, hành trình bỏ trốn, nỗi sợ hãi… đã bị Bùi Hoan giấu ở một nơi sâu thẳm trong nội tâm mà không ai hay biết. Cả cuộc đời này, ngoài bản thân cô, chẳng người nào có thể đánh thức chúng. Yêu hay hận cũng đã trở thành quá khứ, khả năng hồi phục của con người luôn đáng kinh ngạc hơn họ tưởng.
Tất cả giống như một bức tranh sơn dầu đã phai màu, ngày càng nhạt dần, cuối cùng chẳng còn gì cả.
Mẹ Thẩm Minh hôm nay có buổi khám sức khỏe tổng thể. Trời chưa sáng anh ta đã đi đến bệnh viện, nhà chỉ còn lại hai mẹ con Bùi Hoan. Ăn sáng xong, cô xuống tầng một mở cửa hiệu sách. Thời gian vẫn sớm nên Bùi Hoan bảo Sênh Sênh ngồi trong cửa hàng vẽ tranh, còn cô đến quầy báo ở bên cạnh mua tờ báo về đọc.
Ở quầy báo, Bùi Hoan tình cờ nhìn thấy tin tức đám cưới của Tưởng Duy Thành trên trang nhất tờ giải trí. Lúc này, Bùi Hoan mới biết tên tiếng Trung của Alice là Dương Lệ Tư.
Đám cưới hoành tráng của Tưởng Duy Thành và Alice diễn ra vào tối hôm qua. Là người thừa kế duy nhất của Tưởng gia, lại là nhân vật có tiếng, Tưởng Duy Thành trước kia từng có tin đồn kết hôn nhưng anh chưa bao giờ thừa nhận. Cho đến bây giờ, cuối cùng anh cũng chịu công khai cô dâu của mình với bàn dân thiên hạ.
Phóng viên lá cải viết trên trời dưới đất. Alice chỉ là người mới, vừa gia nhập làng giải trí liền xảy ra tin đồn với Tưởng Duy Thành. Tưởng thiếu nổi tiếng phong lưu, chẳng ai ngờ cuối cùng cô lại có thể cùng anh đi đến ngưỡng cửa hôn nhân. Báo chí nhận xét không dễ nghe, có người nói Alice hy sinh sự nghiệp để đổi lấy sự chấp thuận của mẹ chồng, có người nói cô bất chấp thủ đoạn để giành lấy vị trí Tưởng phu nhân…
Bùi Hoan xem ảnh đăng trên báo. Kể từ lúc vào nghề, Alice luôn đi theo con đường ngây thơ trong sáng. Mặc dù cũng hoạt động trong làng giải trí nhưng cô chưa có cơ hội gặp cô ta.
Về cửa hàng ngồi một lúc vẫn không có khách, Bùi Hoan đi bật chiếc ti-vi nhỏ đặt ở trong góc. Cô chuyển đến kênh giải trí của thành phố Mộc, quả nhiên truyền hình đang phát lại đám cưới của Tưởng Duy Thành.
Đứng trước khách sạn bảy sao, đoàn xe hoa sang trọng xếp thành hàng dài. Đám cưới nghe nói tốn cả chục triệu, khiến toàn thành phố xôn xao. Tất cả cơ quan truyền thông liên quan đến lĩnh vực giải trí đều đưa tin.
Trong đám cưới, Tưởng Duy Thành mặc comple màu trắng. Hình ảnh anh mỉm cười hôn cô dâu có lẽ khiến không biết bao nhiêu người ngưỡng mộ.
Bùi Hoan hơi thẫn thờ. Ngẫm nghĩ mới thấy, cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa cô và Tưởng Duy Thành đã cách xa gần mười năm. Lúc bấy giờ, hai người chắc nằm mơ cũng không thể ngờ, họ gắn kết với nhau bằng một cuộc hôn nhân rồi lại có ngày Bùi Hoan trở thành người ngoài cuộc.
Trên màn hình, bà xã của Tưởng Duy Thành mặc bộ váy cưới màu trắng tinh khôi. Hai người đều nở nụ cười đặc biệt hạnh phúc.
Alice có ngũ quan trong sáng, ngọt ngào. Cô không thích hợp với phong cách trang điểm rực rỡ. Nhưng tại đám cưới, cô lại dùng loại son 111# Rouge Hélios mà Bùi Hoan rất quen thuộc.
Màu sắc của loại