Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341312
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1312 lượt.
tháng ngắn ngủi sau khi nộp hồ sơ, từ chưa kết hôn cô đã biến thành người đã kết hôn, dường như có điều gì đó không ổn cho lắm, hơn nữa 1 số công ty cũng phân biệt đối xử với phụ nữ đã có chồng. Nếu điền chưa kết hôn, hình như lại có vẻ nói không đúng sự thật.
Sau 1 hồi đấu tranh, Nhan Tiếu vẫn lựa chọn cách nói dối công ty, lén tít vào mục “chưa kết hôn”. Nhan Tiếu cau mày, lẽ nào…lẽ nào bị hỏa nhãn kim tinh của vị giám đốc Hạ này phát hiện ra nhanh như vậy?
Vừa nghiến răng, Nhan Tiếu hơi run run nói: “Chưa ạh!” Mình có chồng, nhưng đúng là chưa có bạn trai, như thế chắc không coi là nói dối. Ngừng 1 lát Nhan Tiếu liền cười và nói: “có phải quý công ty có quy định gì về vấn đề này không?”
Nghe thấy vậy, đối phương liền im lặng, sau đó bình thản trả lời: “Không! Tiện thể tôi hỏi vậy thôi!”
Tiện thể hỏi người khác có bạn trai hay chưa? Nhan Tiếu biết rõ mình không xinh đẹp đến mức khiến anh chàng họ Hạ này yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng cô vẫn cảm thấy có điều gì đó rất lạ, không biết phải trả lời như thế nào, đành cười trừ.
Thấy vậy, anh chàng Đông Gioang họ Hạ lại hỏi tiếp: “Quy trình tuyển người thông thường của công ty chúng tôi thực ra là phải qua thi viết trước, qua được vòng thi viết rồi mới đến chỗ tôi phỏng vấn. Nhưng đến lượt Nhan Tiếu…” Chàng Đông Gioang họ Hạ liền gõ mép bàn, mép hơi nhếch lên cười cười: “Nhan Tiếu có lại khi thấy trường hợp của em lại đặc biệt, phỏng vấn trước thi viết không?”
Nhan Tiếu liền cau mày, chỉ cảm thấy anh chàng giám đốc họ Hạ này rất khó chơi, mỗi câu nói của anh ta đều rất thờ ơ,nhưng dường như câu nào cũng chứa hàm ý sâu xa. Với tư cách là người đi xin việc, tại sai cô cần phải biết phải sắp xếp phỏng vấn trước, rõ ràng không phải những việc này do anh chàng họ Hạ này sắp đặt đó sao? Sao tự dưng bây giờ lại lôira hỏi cô?
Nhan Tiếu liền cười: “nghe nói rất nhiều người thành công trong sự nghiệp đều rất coi trọng cái duyên, chắc là giám đốc Hạ cũng là mẫu người này, khi tuyển dụng nhân viên chắc cũng rất coi trọng việc người này có duyên với mình hay không”
Nghe thấy vậy, chàng Đông Gioang họ Hạ vẫn cười rất bình thản. cười cho đến khi Nhan Tiếu sởn hết da gà, anh ta mới bấm nút gọi điện thoại ra máy ngoài: “Andy, đưa cô Nhan Tiếu vào phần thi viết nhé, cô ấy qua được vòng phỏng vấn của tôi”
Nhân vật nam phụ xuất hiện
Nhan Tiếu bị tra khảo, giày vò mệt mỏi rã rời, về đến nhà đã là 7 giờ.
Bình thường giờ này đại thiếu gia Văn Dịch đã hết giờ làm việc về nhà, đợi đại phu nhân bê cơm dẻo canh ngọt lên. Hôm nay Nhan Tiếu mất tích cũng không sốt ruột, cũng không gọi điện thoại. Vừa buớc vào nhà, Nhan Tiếu đã nhìn thấy Văn Dịch đang bò trên giường mình và nhìn xuống gầm giường, miệng không biết đang lẩm bẩm cái gì.
Nhan Tiếu giật mình, sau khi trong đầu hiện lên những chữ như ‘háo sắc” “biến thái”, tranh thủ lúc yêu nghiệt vẫn chưa phát hiện ra sự có mặt của mình, cô rụt ngay chân lại, trốn ra sau cửa, thì nghe thấy Văn Dịch nói: “Tiểu Thái, mày chui ra đi, tao thề không chửi mày, chỉ yêu thương mày thôi. Mày xem, trên tay tao có sữa bò mà mày thích nhất đây nè”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền phì cười, yêu nghiệt giật bắn người ngã lăn xuống đất vì tiếng cười của Nhan Tiếu. Nhan Tiếu cười quặn cả ruột, yêu nghiệt hậm hực trợn mắt nhìn cô quát: “Đi đâu vậy? Sao về muộn thế?”
Xem coi, mới lấy nhau được bao lâu mà anh đã ra oai rồi! Nhan Tiếu ôm ngực, nhướng mày: “Anh quản lý em hả? trong luật hôn nhân có chương nào, điều nào quy định vợ phải về nhà nấu cơm cho chồng hay không?”
Yêu nghiệt phủi mông đứng dậy: “Luật hôn nhân cũng không có chương nào điều nào quy định vợ chồng phải nằm giường riêng, thế thì…đêm nay bọn mình tháo chiếc giường này ra nhé?”
Nhìn thấy vẻ giương giương tự đắc của yêu nghiệt khi chỉ vào chiếc giường, Nhan Tiếu không nói được câu nào, cô lảng ngay sang chủ đề khác: “Sao vậy, lúc em không có nhà anh lại đánh nhau với Tiểu Thái rồi àh? Hay là anh muốn làm lành với nó?”
Nghĩ đến vẻ hunh dữ của Tiểu Thái, yêu nghiệt hận đến tận xương tủy “kẻ thứ ba” xen vào cuộc hôn nhân hạnh phúc của mình, hắn đưa mắt nhìn 1 vòng rồi hỏi tiếp: “Nói đi, hôm nay em đã đi đâu?”
Nghe thấy vậy Nhan Tiếu liền im lặng, không phải cô muốn giấu chuyện đến phỏng vấn ở tập đoàn Chính Uy, chỉ có điều cuộc phỏng vấn chưa có kết quả cụ thể nên chưa nói được điều gì, đang ngần ngừ không biết phải trả lời ông chồng mình thế nào, đột nhiên vỗ tay đánh đét 1 cái, mắt sáng lên: “À đúng rồi Văn DỊch, anh còn nhớ người nào tên Hạ Hà Tịch không?”
“Hạ..Hà…Tịch?” yêu nghiệt đưa tay lên sờ cằm, vẻ mặt trầm tư: “Cái tên này nghe quen lắm…Ai vậy?”
Nhan Tiếu im lặng, hôm nay lúc nộp bài thi viết, cô đã cố tình hỏi tên vị giám khảo chấm vòng phỏng vấn. Mặc dù Nhan Tiếu nhìn mặt anh ta không quen, nhưng cứ có cảm giác cuộc phỏng vấn này có điều gì đó bất thường, chính vì thế cô đã để ý thêm. Không hiểu cô đã nhìn thấy cái tên Hạ Hà Tịch này ở đâu?
Bên này yêu nghiệt cũng đang vắt óc suy nghĩ, đột nhiên vỗ tay cái đét nói: “À, Hạ Hà T